MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 919

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 919

457 từ · ~3 phút đọc

Chương 919

Ngày hôm sau, Ôn Mạc Ngôn được chuyển đến bệnh viện ở trung tâm thành phố và nằm trong phòng bệnh tốt nhất.

Cô cảm nhận thấy ngón tay Ôn Mạc Ngôn cử động, trong lòng cô rất vui mừng, lập tức đi gọi bác sĩ đến.

Chưa đầy nửa tiếng sau, cuối cùng Ôn Mạc Ngôn cũng tỉnh lại rồi.

Anh ta ngơ ngác nhìn xung quanh, đặc biệt là nhìn vào Bạch Thư Hân.

Ánh mắt lạnh lùng đó khiến cô thấy lạnh hết cả sống lưng, cả người bất giác run rẩy nhè nhẹ.

Tại sao anh ta lại nhìn mình như thế chứ? Lẽ nào…là vì những lời nói quá đáng của mình sao?

Bác sĩ kiểm tra xong xuôi và nói mọi thứ đều ổn cả, chỉ đợi hồi phục thôi.

Bạch Thư Hân vừa tính chuẩn bị gọi điện thoại báo bình an cho Cố Gia Huy thì Ôn Mạc Ngôn đột nhiên nắm lấy tay cô.

Cô giật mình ngẩng đầu lên nhìn anh, nào ngờ khóe môi Ôn Mạc Ngôn lại nở một nụ cười nham hiểm.

“Thì ra em chính là ân nhân cứu mạng của tôi à?”

“Anh…những lời anh nói là có ý gì? Em có thể gọi tôi là Ôn Mạc Ngôn nhưng tôi và Ôn Mạc Ngôn kia không giống nhau, tôi không yếu đuối vô dụng như anh ta, tôi cũng không xấu hổ như anh ta, thấy con gái thì không biết nói chuyện. Nếu như lúc lái xe, anh ta không nhớ em thì đã có thể tránh được vụ tai nạn này rồi, chỉ tiếc là…lúc quan trọng nhất anh ta đã phân tâm rồi.”

“Anh…anh đang nói linh tinh gì thế, sao tôi…sao tôi nghe không hiểu gì cả?”

Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười, nụ cười này…đầy sự nham hiểm.

“Nói chung là cám ơn em đã thả tôi ra, tôi sẽ báo đáp cho em”

“Cái…cái gì?”

Bạch Thư Hân kinh ngạc nhìn con người trước mặt, rõ ràng là cùng một khuôn mặt nhưng sao lại cảm thấy xa lạ như thế chứ.

Nụ cười nham hiểm trên môi, bộ dạng buông thả bất cần, thật khiến người ta thấy sợ hãi.

Cứ giống như…cùng một cơ thể nhưng bên trong lại bị thay đổi một linh hồn khác vậy.

Thay đổi một linh hồn khác ư?

Trong đầu Bạch Thư Hân đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, cô lập tức chạy ra ngoài và gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

Khả năng phục hồi của Ôn Mạc Ngôn lần này rất tốt, rất nhanh chóng đã có thể tự đi lại được rồi.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!