MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 972

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 972

419 từ · ~3 phút đọc

Chương 972

Khi ăn được một nửa, Khương Tuấn gọi điện thoại tới nói Lâm Thanh Huyền muốn cùng đi xem phim với anh, cô ấy đã tới rồi.

Hứa Minh Tâm nói anh đi trước, rồi cũng lái xe đi, hẹn hò với phụ nữ không thể đến trễ.

Nơi này cách biệt thự khoảng nửa tiếng đồng hồ lái xe, hai người từ từ đi, coi như là đi dạo sau khi ăn xong bữa ăn.

“Thật ra em rất thích lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, vậy lúc nào em mới chịu giúp anh đây?”Phải giúp đỡ như thế nào?”

“Hôn anh, ôm anh, nói yêu anh, đều được, anh sẽ rất vui Giọng nói của anh không nhanh không chậm vang lên, luân chuyển ở bên tai, kéo dài không mãi tan.

Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh không chớp mà ngưng lại ở trên người cô, ánh mắt như muốn hòa tan cô.

Bên trong là một màu đen nhánh, như là ẩn chứa một cái động thần bí, tối nghĩa khó hiểu.

Khuôn mặt nhỏ của cô chậm rãi nóng lên, có chút ngượng ngùng.

“Cũng không phải chưa từng có.”

“Nhưng còn lâu mới đủ, lần sau nhớ phải nói trước với anh, anh không muốn thông qua tin tức trên mạng, mới biết chuyện về em và người khác. Loại cảm giác này không dễ chịu, hiểu chưa?”

“Vâng vâng.”

Hứa Minh Tâm gật đầu thật mạnh, cô còn nhớ khi vừa mới trở về, đã bị truyền thông viết lung tung, cô tức giận đến mức vọt tới tập đoàn J. C tìm Cố Gia Huy tranh cãi, lúc ấy trong lòng cực kỳ đau khổ.

Cho nên, cô hiểu cảm giác khi Cố Gia Huynhìn thấy tại tiếng của mình từ trên mạng.

Cho dù là xuất phát từ tấm lòng tốt, giúp đỡ người khác, cũng không nên để anh là người biết cuối cùng.

“Thực sự xin lỗi mà, chủ ba Cổ, sẽ không có lần sau nữa!”

“Xem độ thành khẩn nhận sai của em đã, anh sẽ cố gắng đón nhận.” tuy rằng Cố Gia Huy xụ mặt, nhưng trong mắt lại đầy vẻ nuông chiều.

Hai người ăn cơm xong, bên ngoài trời đã tối, ánh trăng cũng nghiêng nghiêng ở trên cao.

Mặt trăng rất tròn, cũng rất sáng, hơn nữa còn có đèn đường, kéo bóng của hai người thật sự rất dài.

Càng đi về phía biệt thự người dân trên đường càng thưa thớt, cuối cùng trên đường chỉ còn lại hai người bọn họ.