MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu - Đàm Tiểu Ân - Âu Minh TriếtChương 83: “Cha có khỏe không mẹ?”

Vợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu - Đàm Tiểu Ân - Âu Minh Triết

Chương 83: “Cha có khỏe không mẹ?”

596 từ · ~3 phút đọc

Lộc Nhân cũng chỉ đành kêu lái xe chạy theo Đàm Tiểu Ân. Đã lỡ gặp ở đây rồi, cũng đỡ phải đưa xe đến Âu gia làm gì. Đối với cậu con rể khó nắm bắt đó, bà tốt nhất vẫn không nên dây dưa nhiều, kẻo lại bị hắn nắm thóp. 

Chạy vào cửa tiệm với dáng điệu hớt hải, bà Trường thấy vậy thì quan tâm hỏi. 

"Tiểu Ân, sao vậy? Cháu vẫn chưa muộn giờ làm mà, không cần phải chạy như ma đuổi vậy đâu!" 

Đàm Tiểu Ân đang cố gắng bình ổn lại nhịp thở của mình, mãi một lúc sau mới cất tiếng nói có hơi đứt quãng của mình. 

"Không phải, bà Trương... Có... Có ma đuổi.." 

Bà Trương nghe vậy thì phì cười, đứa trẻ ngốc này lại suy diễn lung tung rồi. Bà đang định nói gì đó, thì từ bên ngoài cửa tiệm bước vào một người phụ nữ trạc tuổi. Nhìn cách thức ăn 

mặc là biết nhà quyền quý, bà Trương chỉ tạm gác chuyện của Tiểu Ân qua một bên, tiến lại 

chào hỏi khách. Đàm Tiểu Ân theo hướng nhìn của bà Trương, quay đầu lại, cả người ngơi ngác một phen. 

"Me?" 

"Me?" 

Tiếng mẹ thốt ra quá bất ngờ, bà Trương nghe song cũng sáng hồn. Đối chiếu khuôn mặt của hai người, rõ chẳng có gì là giống nhau. Đến cả khí chất quanh người cũng khác một trời một vực. Nhìn bề ngoài giàu có như thế này, hà cớ gì lại để con mình bôn ba ở bên ngoài như vậy? Song bà cũng không tiện hỏi về vấn đề này, chỉ đành hướng mắt về phía của người phụ nữ có vẻ ngoài quyền quý, hỏi một câu xã giao: 

“Cô đến đây để tìm cô bé này sao?” 

“À vâng” - Lộc Nhân gật đầu rồi cười, đối với người không cùng đẳng cấp của bà, nụ cười kia có phần hơi gượng ép. Nhưng bà Trương cũng không quan tâm lắm, nhìn sang Tiểu Ân cười hiền từ, gật đầu cho cô ra ngoài tiếp chuyện với mẹ. 

Tiểu Ân vui vẻ cảm ơn bà Trương, sau đó nhanh chóng cầm tay mẹ ra bên ngoài, để cho công việc buôn bán của tiệm được tiếp tục. 

Hai người tiến đến một quán cà phê ở đối diện tiệm sách, chọn đại một chỗ ngồi xuống. Lúc cố định gọi gì đó cho cả hai cùng uống thì bị bà cản lại. 

“Không cần gọi cho mẹ đâu, mẹ chỉ ngang qua nhắc con tí việc, chốc nữa sẽ đi ngay.” 

Đàm Tiểu Ân nghe vậy có chút hụt hẫng, tuy nhiên vẫn là vui vẻ gật đầu. Chưa bao giờ mẹ để ý đến cuộc sống của cô, nay lại tìm đến cả nơi làm việc để gặp mình, Đàm Tiểu Ân đã hạnh phúc đến không tưởng rồi. 

Nếu như cô biết Lộc Nhân chỉ tình cờ nhìn thấy cô đi ngang qua đường, cùng với bản thân có việc nên mới đi theo cô chứ không có như cô nghĩ thì không biết Tiểu Ân sẽ cảm thấy buồn bã nhường nào. 

“Cha có khỏe không mẹ?” 

“Vẫn bình thường như vậy thôi, còn con với Minh Triết hình như không thân thiết lắm nhỉ?” . Âu gia tiền chất không hết, nhưng Đàm Tiểu Ân vẫn phải ra ngoài kiếm tiền, vậy chỉ có một lời giải thích, chính là cô không được Âu Minh Triết sủng ái rồi.