MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1192

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1192

519 từ · ~3 phút đọc

Đi một khoảng khá xa rồi nhưng họ vẫn không quên quay đầu lại nhìn, tên đó không biết Cơ Ngân đào đâu ra duyên phận với phụ nữ tốt thế, ngay cả sư tỷ nội môn Thiên Tông cũng có thể quen biết được.

Quen biết con mẹ nhà ngươi, ta không quen cô ta!

Đây sẽ là câu trả lời của Triệu Bân, cũng là lời nói thật, quả thật hắn không quen với Huyễn Mộng.

“Sư tỷ tìm ta có chuyện gì không?”, Triệu Bân ngập ngừng hỏi.

Huyễn Mộng không đáp lời, giơ tay ra chỉ vào mi tâm Triệu Bân mà không hề báo trước.

Uy lực của ngón tay này cực mạnh, một khi bị đánh trúng thì chỉ có chết.

Triệu Bân không động đậy, chỉ thầm nói: Phá!

Nhưng khi nhìn lại Huyễn Mộng, rõ ràng cô ta vẫn đứng lại chỗ không động đậy, cũng không hề ra một đòn tấn công nào.

Đúng thế, trước đó chỉ là ảo giác.

“Ngươi là người đầu tiên ở cảnh giới Chân Linh có thể phá được ảo giác của ta”. Huyễn Mộng cười nói.

“Sáng sớm sư tỷ chạy đến đây phải chăng chỉ thăm dò ta?”, Triệu Bân lạnh nhạt nói.

“Đến đường đột, mong ngươi thứ lỗi!”, Huyễn Mộng cười nói xin lỗi, sau đó phất tay áo, một bức thư bay ra: “Một người bạn cũ nhờ ta mang thư đến, lần này đến đây ta chỉ đưa thư thôi”.

“Bạn cũ?”

Triệu Bân hơi nhíu mày, nhận lấy bức thư sau đó mở ra.

Trên thư không hề có chữ, chỉ lưu lại một luồng khí màu đen nhưng biến mất trong phút chốc.

“Thánh tử Ma Gia”.

Triệu Bân khẽ híp mắt, xác định không nhận nhầm, đây là hơi thở của Ma Tử.

Hắn đốt phong thư, nhìn Huyễn Mộng nói: “Sư tỷ, chẳng lẽ cô là người của Ma gia?”

“Sao thế, không giống à?”, Huyễn Mộng cười vuốt tóc nói.

“Sao mà giống cho được!”, ánh mắt Triệu Bân thoáng hiện lên tia cảnh giác.

Phán đoán trước đây của hắn không sai, trong Thiên Tông thật sự có người của Ma gia.

Nhưng hắn không ngờ được là Huyễn Mộng lại thoải mái thừa nhận như thế, trong sáng trong tối đều lộ ra vẻ kỳ quái. Phải biết giờ họ đang ở Thiên Tông, nếu hắn vạch trần sự việc thì Huyễn Mộng không bước ra khỏi Thiên Tông được.

“Là ta tự nguyện gia nhập Ma gia!”, Huyễn Mộng cười nhìn Triệu Bân.

Ánh mắt cô ta đầy sự chân thành như Ma Tử ngày hôm đó.

Sau đó cô ta nói thêm: “Nếu ngươi gật đầu thì ta là của ngươi”.

“Mỹ nhân kế?”

“Sư tỷ không đẹp sao?”

“Đẹp”.

“Hợp tác thì hai bên cùng có lợi, đối địch nhau thì tổn thương lẫn nhau”, Huyễn Mộng cười nói: “Chắc sư đệ cũng hiểu rõ đạo lý này. “Người không sợ ta nói ra thân phận của người cho Thiên Tông sao?”, Triệu Bân cười nhìn Huyễn Mộng.