MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1302

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1302

534 từ · ~3 phút đọc

Ù!

Mặc Đao chém xuống, chém đứt tượng Bồ Tát.

Có lẽ vì uy lực của đao quá mạnh nên sau khi chém tan tượng Bồ Tát thì vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục chém xuống, đến khi đao quang chỉ còn cách Bát Nhã ba tấc thì mới dừng lại. Là Mặc Đao đã nương tay, nếu còn chém tiếp xuống thì nhất định Bát Nhã sẽ phải chết.

“Ta đã thua rồi!”, Bát Nhã tự cười giễu chính mình,

Câu nói hôm qua cô ta đã nói, hôm nay lại phải nói lại một lần nữa.

Mặc Đao lịch sự trả lời lại một câu rồi rút đao, xuống sàn đấu, hắn ta vẫn ít nói như vậy, ngồi xuống rồi nhắm mắt lại, cố sức khôi phục lại chân nguyên đã tiêu hao, tiếp theo vẫn còn có trận chiến ác liệt hơn.

Ầy!

Bát Nhã than thở rồi cũng xuống sàn đấu.

Trận đấu đầu tiên của hôm nay cũng là trận đấu cuối cùng.

Cô ta là người đầu tiên bị loại, không còn cơ hội được thi vớt nữa.

“Đặc sắc!”

Bên dưới vang lên tiếng than đầy sợ hãi, đó là tiếng than thở cho Mặc Đao, cũng dành cho cả Bát Nhã.

Nữ tử Phật gia, dù vẫn chưa dùng đến lực chiến cao nhất nhưng vẫn phải sợ hãi về tư chất của bọn họ.

Bàn về Mặc Đao, chẳng có những thứ bí thuật hoa hòe màu mè gì, một thanh đao chém xuống, vô cùng mạnh mẽ.

“Có thể đánh lại tên đó không?”, Mục Thanh Hàn nhìn nhìn Triệu Bân.

“Cũng được”, Triệu Bân trả lời rất ngắn gọn, ngoài Sở Vô Sương ra thì ai lên cũng chẳng sao cả.

Câu cũng được đó khiến Mục Thanh Hàn ho khan.

Xem đi! Tiểu sư đệ nhà cô ta, đến bây giờ vẫn chưa dùng hết sức ư?

“Sở Vô Sương, Hàn Tuyết, lên đài”.

Ngô Huyền Thông cao giọng nói, cho Sở Vô Sương đủ thể diện.

Soạt!

Hàn Tuyết bước lên đài, tư thái khí chất lãnh lẽo.

Man Đằng nhìn tới lại thấy rùng mình.

Dương Phong cũng thấy cả người không được thoải mái, cực kỳ sợ khí lạnh đáng sợ đó.

Soạt!

Sở Vô Sương vẫn như một nàng tiên giáng trần, nhanh nhẹn đáp xuống.

Cô ta mới là người thu hút sự chú ý của tất cả mọi người nhất, hầu như ai cũng dõi mắt về phía Sở Vô Sương, thậm chí là người yêu nghiệt như Hàn Tuyết, bàn về khí thế và phong thái đều rơi xuống thế hạ phong.

Ánh mắt Hàn Tuyết đầy kiêng dè.

Người mạnh như tiểu Vô Niệm cũng bị treo lên đánh bôm bốp, chẳng thể đụng nổi một ngón tay Sở Vô Sương, có lẽ cô ta cũng thế, đứa con cưng của trời sinh sinh ra trong Sở gia sâu không thể lường trước được, đến tận hôm nay cô ta vẫn chưa dùng đến sức mạnh thật sự!

Dù thế, Hàn Tuyết vẫn muốn đánh trận này.

Chủ yếu là muốn nhìn thử xem mình thua kém Sở Vô Sương đến đâu.