MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1310

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1310

628 từ · ~4 phút đọc

Liễu Như Nguyệt khẽ quát lên, đôi mắt xinh đẹp bắn ra một luồng kiếm quang.

Triệu Bân vẫn không nhúc nhích, chân nguyên dâng lên giữa mi tâm, tạo thành một lá chắn nhỏ chống lại kiếm quang.

Cùng lúc đó, lòng bàn tay hắn dồn lực khiến kiếm Thiên Linh run lên ông ông.

Liễu Như Nguyệt khẽ tên lên, cũng bị bị phản lực đẩy lùi về phía sau bình bịch.

Soạt!

Triệu Bân như một cái bóng lướt đến trước mặt, một chưởng như thanh đao từ trên trời giáng xuống.

Liễu Như Nguyệt thực hiện cấm pháp cố gắng tránh ném, vung kiếm lên chém ra kiếm khí nhưng chẳng thể làm gì được Triệu Bân, từng kiếm khí chém vào chân nguyên hộ thể của hắn nhưng chỉ ma sát tạo thành tia lửa lóe lên rồi biến mất.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng kim loại va chạm vào nhau leng keng, đan xen, vang vọng trên đài chiến đấu, cũng vang vọng khắp hội trường, hai người như hai cái bóng không cách nào thấy rõ hình, mỗi lần đối đầu lại có tia lửa muôn màu muôn sắc lóe lên.

Không khó để nhận ra Liễu Như Nguyệt hoàn toàn rơi xuống thế hạ phong.

Nhìn sang Triệu Bân, bình tĩnh điềm đạm, hoàn toàn không có chút vất vả nào.

“Rõ ràng là đè người ta ra đánh mà!”, Tô Vũ chậc chậc lưỡi.

“Đại Phật của Bát Nhã còn bị quật ngã nữa là thể Thiên Linh, chẳng là cái gì cả”, Kiếm Nam nói.

“Hắn vẫn chưa dùng hết sức”, Vô Niệm thì thào, yêu nghiệt có góc nhìn của yêu nghiệt, hắn ta có thể nhìn thấy rất rõ, chỉ không biết là bây giờ Triệu Bân đã dùng bao nhiêu phần sức mạnh thật sự rồi, hắn ta lặng lẽ cầu nguyện, mong là trận sau có thể đánh với Cơ Ngân, rất muốn biết được rốt cuộc Cơ Ngân mạnh đến mức nào.

“Tiểu tử giỏi thật”, lão Trần Huyền hít một hơi thật sâu.

“Ta đánh đấm rất khá”.

Những lời đó, Triệu Bân từng nói không chỉ là một lần, ông ta chẳng hề tin, nay chứng kiến tận mắt thì mới tin được, thảo nào ông ta thất bại, thảo nào ông ta thua, Triệu Bân đã báo đáp án cho ông ta trước, chỉ có ông ta cố tình không chịu tin! Không tin thì phải trả một cái giá đắt, áp chú đến đâu thua đến đó, người cầm cái như ông ta lại thua đến táng gia bại sản.

Ở đây cũng còn rất nhiều người giống ông ta, cả đệ tử và các trưởng lão, cũng vì đánh giá thấp Cơ Ngân nên mới đặt Cơ Ngân, càng đặt càng hào hứng, cứ thích đặt hắn sẽ thất bại, thua thê thảm.

Kết quả là, hắn lại đáng sợ đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhìn lại nhưng đệ tử mới vào tông xem, e là chỉ có Cơ Ngân mới đủ tư cách ganh đua cao thấp với Sở Vô Sương, hôm đó ở đình Ngọc Tâm, tiểu tử đó không hề cậy mạnh, hắn thật sự có đủ tư cách… Để khiêu chiến Sở Vô Sương.

“Nữ soái à! Bọn ta sai rồi”, tiếng thở dài vang lên mãi.

Sự thật đã chứng minh rất nhiều lần, ánh mắt của bọn họ… Vẫn không bằng Sở Lam.

Thảo nào đến nay họ vẫn còn là Địa Tạng tầng cao nhất, không thể lên được Chuẩn Thiên, thì ra là do mắt nhìn quá kém.

Phụt!

Khi mọi người đang bàn tán thì Liễu Như Nguyệt lại đẫm máu.

Lại, tại sao lại dùng từ đó?