MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1332

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1332

558 từ · ~3 phút đọc

Trận chiến quan trọng như vậy, còn náo nhiệt hơn cả hội họp long trọng mà để mọi người leo cây thế này thì không ít người mắng thầm. Ngay cả Ngô Huyền Thông cũng mắng một tiếng, không ngờ sau hôm qua, hôm nay còn có chuyện tào lao thế này.

“Hắn sẽ tới!”, Ngô Huyền Thông nói bằng giọng sâu xa.

Thật ra ông ta cũng không chắc lắm, dù sao cũng là đánh với yêu nghiệt nghịch thiên là Sở Vô Sương mà.

“Đến rồi!”, Kiếm Nam thông báo một tiếng lần nữa.

Người của đỉnh Tử Trúc tới.

Lăng Phi là người đầu tiên đi vào, vóc dáng chỉ nửa thước mà lại tạo ra khí thế ba thước tám.

Theo sau là Mục Thanh Hàn và Xích Yên.

Khi thấy hai người này, nhiều người nhướng mày.

Họ bị thương, còn là nội thương rất nặng, mặt cắt không còn giọt máu.

Khi nhìn tiếp thì Triệu Bân cũng đi vào.

Hắn đang che eo, tư thế đi đường khá khập khiễng.

Thấy cảnh này, mọi người đồng loạt nhướng mày.

Tình huống gì đây, bốn đệ tử đỉnh Tử Trúc mà có ba người bị thương, thế này là bị đánh à?

“Sao thế?”, mấy người Tô Vũ tiến lên đón.

“Đi đứng không cẩn thận, giẫm hụt, trật eo!”, Triệu Bân ho gượng một tiếng.

Chuyện đêm qua không phải chuyện gì tốt, nếu lộ ra ngoài thì khi về, hậu quả không chỉ trật eo đâu, với cái nết của Vân Yên thì nếu thẹn quá hóa giận thì cô ta sẽ đánh hắn nhừ xương luôn.

“Vậy ngươi thế này… là bị trật hơi nặng đó nha!”, mọi người cũng cười gượng.

Mục Thanh Hàn và Xích Yên ho khẽ, đúng là một mình sư phụ mộng du, cả đỉnh núi gặp họa mà.

Nhắc tới sư phụ, Vân Yên vào.

Hôm nay Vân Yên cũng khác mọi hôm rồi, mặt mũi tràn đầy biểu cảm mang tên: Xấu hổ!

Trừ nhiêu đó thì có thêm một chút ửng hồng.

“Kiểu này… là bị chòng ghẹo à?”, Linh Lung sờ cằm.

“Vậy cũng phải có khả năng chòng ghẹo mới được!”, Đào Tiên Tử cười nói.

“Người đỉnh Tử Trúc… đúng là thú vị ha!”, không ít người thì thầm, bốn đồ đệ mà ba người bị thương, sư phụ đỏ mặt, đêm qua, tiết mục đặc sắc nào đã diễn ra trên đỉnh Tử Trúc?

“Được không đó!”. Kiếm Nam vỗ Triệu Bân.

“Cũng tạm!”, Triệu Bân vuốt eo, sau đó mới đứng thẳng.

May là hắn chịu đánh giỏi…

Mau mà hắn có Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh…

May mà hắn có Trường Sinh Quyết…

Nếu không thì hôm nay, đừng nói đi, lết cũng chẳng nổi đâu.

Trong nhiều năm sau, hắn có cái để nói khoác rồi, bị một cao thủ Địa Tạng đỉnh cao ôm, xương cốt kêu răng rắc mà mạng ông mày vẫn còn, ông mày trâu bò không!

Trâu!

Đây sẽ là lời đáp của Lăng Phi, Xích Yên, Mục Thanh Hàn. Cũng là câu trả lời của Vân Yên. Cô ta đúng là đánh giá thấp Cơ Ngân rồi, bị thương cỡ đó mà sáng hôm sau vẫn hừng hực như thế. Khả năng khôi phục đúng là đáng sợ.