MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1367

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1367

522 từ · ~3 phút đọc

Đã bao nhiêu năm rồi, cô ta chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào… điên cuồng và kiên định như Cơ Ngân lúc này.

“Ngươi… điên rồi sao?”, Huyễn Mộng biến sắc.

Nếu cứng rắn chịu một đòn này, Cơ Ngân rất có thể sẽ chết.

“Điều gì… đã khiến ngươi quyết tử chiến mà không lùi bước?”

Thân là sư phụ của Triệu Bân, khi thấy cảnh này, chính Vân Yên cũng lộ sự xúc động.

Mắt đẹp mờ mịt vì trên người Triệu Bân có sự điên cuồng giống với một người trong ký ức của cô ta, đó là người yêu của Vân Yên. Dù vết thương chồng chất, “người ấy” vẫn quyết chiến không lui.

“Điên rồi, Triệu Bân thật sự điên rồi!”

Đừng nói người cùng phe, ngay cả kẻ thù của Triệu Bân cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Mẹ kiếp, thắng thua quan trọng thế sao? Liều mạng quá thể!

“Phá… cho ta!”

Triệu Bân gầm lên, một kiếm đâm xuyên phượng hoàng.

Đến cả kiếm khí ngũ sắc của phượng hoàng cũng bị phá hủy trong một nhát chém.

Hắn chưa ngừng, đâm xuyên qua con phượng hoàng, tấn công thẳng tới Sở Vô Sương.

“Thôi xong rồi… không dừng lại được!”, Triệu Bân cắn răng nói.

Uy lực của nhát kiếm này… quá mạnh.

Mạnh tới cỡ nào nhỉ? Nó vượt qua giới hạn mà hắn có thể khống chế, về cơ bản không thể thu về được.

“Ngươi…”

Sở Vô Sương loạng choạng, lảo đảo lùi về sau, trong ánh mắt có thêm vẻ khiếp sợ.

Cô ta giật mình và chấn động vì uy lực từ nhát kiếm của Triệu Bân.

Cô ta cũng sợ hãi vì uy lực của nó có kèm cả khả năng khóa chặt mục tiêu, cũng có nghĩa là… kiểu gì cũng trúng.

Với trạng thái của cô ta hiện giờ thì không thể cản nổi.

Nếu đã không ngăn nổi thì rất có khả năng sẽ bị giết chết trong một đòn đánh.

Chỉ vì uy lực của nó quá khủng khiếp, mạnh quá mức khống chế của Cơ Ngân.

Hắn… không thu được kiếm về nữa rồi.

Keng!

Trong lúc cô ta đang khiếp hãi thì thanh kiếm của Cơ Ngân đã khóa chặt mi tâm của cô ta.

Giây phút đó, dường như cô ta nhìn thấy một tử thần đang mỉm cười chế nhạo và vẫy tay với cô ta. Dù chưa hề trúng chiêu nhưng toàn thân cô ta đã lạnh thấu xương, dường như vừa rơi xuống Cửu U, trở thành vong hồn dưới địa ngục.

“Cơ Ngân… dừng lại đi!”, Tô Vũ quát lên.

“Hắn không dừng lại được!”, Kiếm Nam cũng mắng to.

“Thôi xong, sắp bị tiêu diệt rồi!”, nhiều nữ đệ tử không khỏi che mắt.

Thế nhưng, khung cảnh máu me trong tưởng tượng không hề diễn ra.

Nhát chém của Triệu Bân cuối cùng cũng dừng lại.

Hay nói cách khác, khi mũi kiếm sắp đâm vào Sở Vô Sương thì bị một bàn tay túm lại.

Đúng vậy, là Ngô Huyền Thông!