MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 1436: Chương </span></span>1441

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 1436: Chương </span></span>1441

505 từ · ~3 phút đọc

“Ta hiểu rồi!”, Triệu Bân vẫn chưa đặt chân xuống đất thì đã nghe tiếng Nguyệt Thần thốt lên.

Giọng nói đó khiến đầu óc Triệu Bân cứ ong ong lên.

Vì đầu óc ong ong lên nên hắn bước không vững, khụy xuống đất, quỳ một cái bịch.

“Cái tên nhóc này, sao vừa vào cửa đã hành lễ lớn thế kia?” Lão đạo Âu Dương vội vã tiến về trước và còn nhét cho Triệu Bân một tấm ngân phiếu.

Theo cách nói của Thiên Tông thì đấy là tiền lì xì.

“Cô bị điên à?” Mặt Triệu Bân lại tối sầm, hắn đang mắng Nguyệt Thần: lo mà sửa mặt trăng của cô đi, hét cái gì mà hét.

“Thì ra là vậy!” “Thì ra là vậy!” Nguyệt Thần không để tâm đến hắn, cô ta đang nâng mặt trăng đã bị hỏng hết một nửa và lẩm bẩm.

Cô ta đã nghĩ thông một chuyện.

Lời chúc phúc chín kiếp và lời chúc phúc của thần liên kết với nhau, lời chúc của thần còn có trước cả cửu thế, nói trắng ra, là lời chúc cửu thế đã đánh thức lời chúc của thần, quả nhiên vị thần đó là một vị thần có “cơ” to.

“Sao lại không mang giày thế kia”.

“Mát!” Lão đạo Âu Dương hỏi, câu trả lời của Triệu Bân vẫn sảng khoái như vậy.

Sau khi nói với nhau vài câu thì lão đạo Âu Dương liền kéo Triệu Bân xuống địa cung.

Không lâu sau, Hoàng Hiết chạy vào, không nhìn thấy hai người họ đâu thì vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi, đệ tử chân truyền như hắn ta mà cũng chưa từng được đặt chân xuống địa cung của sư phụ, đến giờ hắn ta vẫn chưa biết bên trong đó có thứ gì.

Vậy mà giờ một người ngoài lại có thể vào đến hai lần, đúng là bực mình mà! “Ngươi hãy đợi đấy!”, Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi.

Lần thứ hai đến địa cung, Triệu Bân vẫn bị lóa mắt, huyền thiết lấp lánh, huyền cương sáng choang, thứ nào cũng là hàng hiếm, bất cứ thứ gì cũng là món đồ cực kỳ khó tìm ở thế giới bên ngoài, nói chúng vô giá thì cũng không có gì quá đáng.

Không ngờ lão đạo này lại cất giấu nhiều đến như vậy khiến hắn nhìn mà cũng phải thấy thèm thuồng.

“Ta muốn đúc một thanh kim đao, cần thiên lôi của ngươi trợ uy”.

Lão đạo Âu Dương đã đi ra ngoài lấy vật liệu, tổng cộng có đến mấy chục loại huyền thiết, hơn mấy trăm loại huyền cương, ánh lên đủ màu sắc, nhìn sơ qua là biết binh khí mà lão đạo Âu Dương muốn đúc có đẳng cấp rất cao.

“Và phải chắt lọc tinh túy trước!” Lão đạo Âu Dương phân ra rất nhiều loại vật liệu, ý là muốn phân chia nhau ra để luyện chế.