MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 274: 274

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 274: 274

558 từ · ~3 phút đọc

"Ta chuẩn bị sẵn sàng để hóng chuyện rồi đó".

Gặp lúc dầu sôi lửa bỏng, sẽ luôn xuất hiện những người muốn thêm dầu vào lửa, sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn.

"Chạy, chạy đi đâu".

Tiếng mắng người đã vang lên, Xích Yên phóng ra nhanh như gió, một chưởng đánh ngã Triệu Bân đang bỏ chạy, sau đó cưỡi lên người hắn, đánh hắn không ra hình người, mắt mũi miệng đều bị dập nát bét, ngay cả lão mập nhìn thấy cũng không khỏi giật giật khóe miệng.

"Ta không nhìn thấy gì cả".

Triệu Bân kêu la om sòm, muốn đứng dậy nhưng không thể nào đứng dậy nổi vì Xích Yên đã tức giận dùng lực đè lên người hắn.

"Ngươi còn dám nói".

Xích Yên quát lên, vô cùng dọa người.

Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nổi giận trước một chuyện như vậy!

Đã nhìn rồi thì thôi đi, lại còn dám nói ra trước mặt của mọi người? Lần này thì hay rồi, đã để cho bà đây bắt được ngươi! "Nhìn cũng lỡ nhìn rồi, cô còn muốn gì nữa!" "Ta đã thấy hết toàn thân của cô rồi, vóc dáng cũng không tệ lắm".

"Trắng, rất là trắng".

Thế mà Triệu thiếu gia vẫn còn ngang ngược, đã bị đánh nhừ tử mà lời nói ra vẫn vô cùng thiếu đứng đắn, vì hắn nói liên tục, cho nên hắn cũng bị đánh liên tục không kịp thở.

Đây chính là công lao của Nguyệt Thần.

Tú Nhi mà đã muốn chơi ai thì kẻ đó chắc chắn phải gặp chuyện thê thảm.

"Đúng là một hảo hán".

Khán giả vừa hóng chuyện vừa tặc lưỡi, cũng có không ít người bật ngón tay cái lên khen ngợi Triệu Bân, không biết là do hắn bị đánh còn quá nhẹ, hay là do hắn bản tính không biết xấu hổ, đã làm chuyện sai trái còn dám kích động Xích Yên, cô gái này mỗi khi nổi điên lên thì người thân cũng không nhận.

"Vợ hắn còn ngồi đây chứ?" Tên mập ho khan, liếc nhìn Liễu Tâm Như.

Khuôn mặt của cô gái nhỏ ấy cũng đang đỏ bừng.

Thành thật mà nói, nàng ứng phó không kịp.

Ngọc Nhi ở bên cạnh cũng mắt chữ A mồm chữ O, chuyện gì đang xảy ra thế này? Thiếu gia nhà bọn họ ngày thường đâu có như vậy! Sao hôm nay thiếu gia lại có thể lưu manh đến thế chứ? "Không phải ta nói, hự.

.

.

!" Triệu Bân oan ức vô cùng, còn không dám há miệng, hai tay gắt gao che miệng lại, lúc mới bị đánh thì hai tay ôm đầu, bây giờ chỉ có thể dùng hai tay ôm miệng, bưng bít chặt chẽ, nếu để cho Nguyệt Thần nói xằng nói bậy thêm lời nào nữa thì nhất định ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của hắn! "Nói, ta để cho ngươi nói".

Xích Yên thật sự đã phát điên, vừa thẹn vừa giận, cầm một chân của Triệu Bân hung hăng nện xuống đất, lại tát hắn một cái, ra tay liên tục không dứt! Có thể cảm nhận được rõ ràng mặt đất đang rung lên khi cô ta đánh người.

.