MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 282: 282

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 282: 282

602 từ

Sau canh bạc này chắc chắn sẽ có rất nhiều người bị phá sản.

Đến khi màn đêm buông xuống, Triệu Bân mới về cửa hàng binh khí.

Dù là cửa hàng binh khí của nhà mình nhưng hắn lại đi vào như tên trộm, đầu tiên là lộ ra nửa cái đầu, dáo dác nhìn xung quanh, sau khi thấy không có Xích Yên ở đây, hắn mới chạy nhanh vào trong để đỡ phải bị người ta mắng.

“Cược cũng không ít đấy”.

Chư Cát Huyền Đạo ở đó cầm sách cổ ngồi dưới gốc cây già yên tĩnh đọc sách.

“Cũng không có bao nhiêu cả”.

Triệu Bân cười ha ha, thật ra trên người hắn chỉ còn lại mấy khối bạc vụn.

Mà nếu đã là cược đánh bạc thì phải đặt thật lớn, nếu không thì sao có người giàu lên nhờ chiếu bạc chứ? “Ghi công của ta vào”.

Lão mập xuất quỷ nhập thần, vung tay một cái, một ngọn lửa xuất hiện.

Ngọn lửa màu đỏ bao phủ cả người thuộc thú hóa, cấp bậc không cao.

“Vậy thì phải ghi vào”.

Mắt Triệu Bân sáng rực, hành động tỏ vẻ thì vẫn cần làm mà, cầm cuốn sổ nhỏ, trên đó còn in ba chữ “sổ công lao”, còn về phần thưởng thì đi tìm sư phụ của hắn đòi.

“Ừm, trẻ nhỏ dễ dạy”.

Chư Cát Huyền Đạo cũng phất tay áo, một đốm lửa màu lam lơ lửng giữa không trung.

Ngọn lửa này rất phi thường.

Nó cũng thuộc thú hỏa nhưng là cấp bậc cao nhất trong thú hỏa, có thể so với địa hỏa.

Không biết Chư Cát Huyền Đạo tìm được ở đâu, có lẽ là đến chỗ Dương Hùng lấy về.

“Này nhóc, bọn ta đều cược cho ngươi đấy”.

Tên mập và nhóc ham tiền cũng đến cược hết mọi thứ chúng có.

Triệu Bân không đáp lời mà chỉ lắc đầu chạy đi.

Chạy được vài bước, hắn vòng về mang hai ngọn lửa thú hỏa đi.

Sở dĩ làm thế là vì hắn thấy Xích Yên đến, bản thân vô thức bỏ chạy lên tầng rồi khóa cửa phòng lại như chuột thấy mèo.

“Trông thật đáng sợ”.

Thằng nhóc tóc tím chậc lưỡi, vẫn đung đa đung đưa mà không ai chịu đỡ nó xuống.

Xích Yên liếc nhìn hắn, trong đôi mắt xinh đẹp tóe ra lửa.

Trong phòng, Triệu Bân đang ngồi xếp bằng, hai đốm lửa lơ lửng hai bên trái, phải, nói chính xác hơn là ba đốm lửa, một đen, một đỏ, một lam được hắn dung hợp lại với nhau bằng Đại Hoang Viêm quyết.

Quá trình dung hợp rất thuận lợi, ba ngọn lửa cũng rất phối hợp.

Từ lúc này, thú hỏa trở thành địa hỏa.

Cũng ngay lúc này, tinh thần Triệu Bân bỗng chấn động, tu vi phóng ra, nhìn kỹ lại thì hẳn là rắn biến địa hỏa.

Ngọn lửa thuần tịnh lại “báo hiếu” ngược, nuôi dưỡng thể xác và hồn phách, tu vi thế này, chỉ cần một cơ duyên hoặc áp lực một chút là có thể thăng cấp.

Ba ngày lặng lẽ trôi qua.

Ngày thứ tư, trời còn chưa hửng sáng, dòng người đã đổ về trung tâm của thành trì, nơi đó có một hội trường, trong hội trường có một đài chuyên tổ chức các trận đấu luyện khí.

Nói chính xác hơn là sân khấu kịch.

Xung quanh đài thi đấu có rất nhiều ghế ngồi.

“Phải giành được vị trí đẹp”.

.