MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 371: 371

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 371: 371

491 từ · ~3 phút đọc

“Ngươi thua rồi”.

Triệu Bân thản nhiên nói, ánh mắt không chút gợn sóng.

Phụt! Triệu Dương lại phun máu ra, cả người đứng không vững, mắt đầy tơ máu, khuôn mặt tái nhợt, nhìn khá là dữ tợn.

Hắn ta thật sự không tiếp thu nổi chuyện cảnh giới Chân Linh đỉnh phong mà lại thua dưới tay một cảnh giới Chân Linh tầng bốn, hơn nữa từ đầu đến cuối đều chỉ ngự kiếm, không hề di chuyển.

Đại trưởng lão ngồi bệt xuống, sắc mặt tái mét.

Các trưởng lão đồng minh với lão ta cũng có vẻ mặt khó coi.

Đã bảo là nâng Triệu Dương lên, ai ngờ lại thành ra cái kết cục này chứ! Triệu Dương không những thua mà còn thua đến mức thảm hại, không thể tiến gần nổi Triệu Bân.

“Vả mặt chưa”.

Các trưởng lão trung lập thì bình tĩnh bất ngờ.

Với bọn họ thì ai thua ai thắng cũng không quan trọng, lợi ích không đổi là được.

Có điều, Triệu Bân của hôm nay khiến bọn họ rất bất ngờ.

Giao tương lai của Triệu gia cho Triệu Bân cũng không tệ.

“Thắng”.

Triệu Uyên cười ôn hòa, sống lưng giờ đã thẳng tắp.

Con trai của Triệu Uyên không phải phế vật.

“Trong dự liệu”.

Nhóm lão Huyền Đạo chả thèm nhìn lên trên đài chiến đấu tí nào.

So với đánh nhau, bọn họ quan tâm Tiểu Linh Lung hơn.

Cô bé này đúng là càng xem càng yêu, đặc biệt là đôi mắt to linh động kia, thanh thuần không chút tạp chất.

Bọn họ càng vui, mặt Linh Lung càng đen.

Một đám nhãi ranh, một phường lão bất tử, mẹ kiếp, bệnh hết rồi.

Hơn nữa, đây là Triệu gia của thành Vong Cổ à? Tên nhãi cụt tay kia chính là Triệu Bân à? Mặc dù cô ta ở thành Xích Dương, nhưng vẫn nghe đến đại danh của Triệu thiếu gia.

Nổ Vọng Nguyệt lâu, trận đánh ác liệt trên không, chiến thắng Khô Sơn...!Những ngày qua, hắn là người nổi danh nhất đó! Vừa hay lại gặp phải cô ta.

Keng! Keng! Kiếm Tử Tiêu và kiếm Long Uyên trở về, biến mất ở bên cạnh người Triệu Bân.

Thao tác này khiến mọi người đều kinh ngạc.

Ban nãy, hai thanh kiếm kia là đột nhiên xuất hiện, nhưng bây giờ lại vụt biến mất.

Triệu Bân lấy kiếm ra và cất kiếm ở chỗ nào vậy? “Túi trữ vật”.

Lão Huyền Đạo và lão mập thấy rất rõ.

Cả hai nhìn chằm chằm vào cái túi bên hông Triệu Bân.

Nó không đơn giản như vẻ bề ngoài, có thể là túi không gian trong truyền thuyết đấy.

Không gian có lẽ không nhỏ, đựng được rất nhiều bảo bối.

Không biết nếu để thằng nhóc tóc tím biết thì sẽ có cảm xúc thế nào.

.