MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 491: 491

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 491: 491

474 từ · ~3 phút đọc

Quản sự búng tay đốt lá bùa.

“Nếu hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, đâu đến mức chật vật như bây giờ”.

Hán Diễm cười khẩy thêm lần nữa, một tên võ tu Chân Linh quèn, mà lại là đồ đệ của Hồng Uyên? Lừa ai thế hả? “Ừm, không sai”.

“Lục soát, tiếp tục lục soát”.

Hán Diễm hô lên đầy kiên quyết, không bắt được Triệu Bân thì không chịu thôi.

“Đám người bên ngoài thành…” “Không có mệnh lệnh của ta, không một ai được vào thành”.

Lời nói của Hán Diễm thể hiện rõ tôn nghiêm và uy thế của thành chủ.

Lão ta đang bực đây này! Nếu cứ cố đối đầu, lão ta cũng không ngại đại khai sát giới.

Đây là thành Thương Lang, đây là địa bàn của lão ta.

“Triệu Bân, làm con rùa rụt cổ hả?” Hán Diễm tức giận, Hán Triều cũng không chịu yên, hắn ta cưỡi trên lưng huyết ưng, liên tục chao liệng trên bầu trời thành Thương Lang.

Hắn ta không mắng binh lính nữa mà đổi sang chửi mắng Triệu Bân.

Chiêu khích tướng này tuy hơi cùi, nhưng lỡ nó có tác dụng thì sao? Chủ yếu là hắn ta thấy khó ở nên dùng cách này để trút giận.

Hắt xì! Trên mỏm núi ngoài thành, Triệu Bân lại hắt hơi thêm lần nữa.

Nếu nhìn từ góc độ của Thượng đế thì chuyện này chỉ là sai lầm ngẫu nhiên: chuyện Dương Hùng biết thì Hán Diễm không biết, chuyện Hán Diễm biết thì Dương Hùng không biết, mà người biết rõ mười mươi là Triệu Bân.

Bí mật mà hắn không muốn tiết lộ ra ngoài đã bị Dương Hùng tiết lộ, nhưng nực cười ở chỗ Hán Diễm không tin.

Cũng phải trách lão ta, nếu chịu nói sớm thì đâu rắc rối thế này.

Lúc này đây, cục diện càng thêm khôi hài.

Hán Diễm tìm Triệu Bân khắp nơi, Dương Hùng chỉ biết trơ mắt chờ lão ta thả người, chẳng ai biết Triệu Bân đang ở ngoài thành thưởng thức ánh trăng kìa? Cạc! Cạc! Hai tiếng chim ưng kêu vang vọng khắp bầu trời khi có thêm hai con chim to nữa bay sượt qua, hóa ra là hai con diều hâu, tốc độ cực kỳ nhanh.

Khi Triệu Bân nhìn sang, diều hâu đã lao qua mỏm núi, bên trái là một thanh niên còn bên phải là một ông lão.

“Đôi ta đúng là có duyên nhỉ!” Đôi mắt Triệu Bân lóe sáng, nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên kia.

Là một người quen: Hoa Dương.

Ngày đó, ở phủ thành chủ, chính gã đã dùng kim châm tẩm độc định ám sát hắn.

Không ngờ tên này cũng chạy tới đây hóng chuyện.

.