MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 517: 517

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 517: 517

334 từ · ~2 phút đọc

Không lâu sau, cửa địa cung được mở ra Hai người họ vội vã bước vào, Phù Dung nằm im lặng bên trên như một bức tượng băng.

Mỗi lần đến đây Triệu Uyên đều nước mắt lưng tròng.

Mà những lời trước đây của Triệu Bân lại thắp lên niềm hi vọng trong ông ấy.

“Tú Nhi, làm thế nào đây?” “Đợi! Đợi đến trăng tròn!” Nguyệt Thần lạnh lùng nói, chiêu hồn vào đêm trăng tròn thì khả năng cứu sống sẽ càng lớn.

Trong mấy giây đó, Triệu Uyên cũng nhìn Triệu Bân mấy lượt Cuối cùng ông ấy cũng không mở lời hỏi, là một người cha, ông ấy không thể tạo áp lực quá lớn cho con mình.

“Sẽ cứu sống được!” Triệu Bân mỉm cười an ủi.

Tiện thể còn liếc nhìn hoa Hồn Linh trong túi càn khôn Ngày trăng tròn.

Xem hoàng lịch thì còn hai ba ngày nữa là đến.

Hai đóa hoa Hồn Linh, cộng thêm cây đèn Trường Minh, mẫu thân hắn sẽ trở về lại với nhân gian.

“Cha, cẩn thận với đại trưởng lão!” Triệu Bân dừng suy nghĩ rồi từ từ nói.

Triệu Uyên chau chặt mày, ông ấy hiểu được ý của Triệu Bân, hắn đã phát hiện ra gì sao? Triệu Bân không nói rõ, vì vẫn chưa chắc chắn.

Vào thời khắc quan trọng này, đề phòng vẫn tốt hơn.

Lão ta tàn nhẫn, độc ác như thế, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Đến nửa đêm Triệu Bân mới ra khỏi địa cung.

“Sao ngươi trốn ra ngoài được thế?” Nhóc mập đen vẫn còn ở đó, hắn ta chọt Triệu Bân một cái.

“Chuyện này...!Nói ra thì dài dòng lắm!” Triệu Bân hít một hơi đầy tâm trạng.

Suốt chặng đường đó, hắn chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ “trắc trở”.

Có thể sống sót quay về đã là kỳ tích.

“Có sư phụ là thiên hạ đệ nhất tuyệt thật!”.