MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 540: 540

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 540: 540

469 từ · ~3 phút đọc

"Tiền bối, xin ngài trị bệnh cho ta!" Thằng nhóc tóc tím xoa xoa tay, ngượng nghịu cười.

Nó quá thấp bé, ra khỏi nhà cũng không dám đi đến chỗ có nhiều người, sợ người ta giẫm đạp lên mình, có một số kẻ còn cố tình giẫm đạp lên nó nữa.

"Ngươi cứ hỏi Bân nhi là được".

Triệu Bân nói xong liền đứng dậy rời đi, rất sợ ngồi lâu sẽ lộ ra sơ hở.

Không lâu sau thì hắn liền lắc lư trở lại, còn cầm theo hai bầu rượu.

"Ngươi đã đi đâu vậy?" "Lúc nãy sư phụ của ngươi đã tới đây đó".

"Nói tới liền tới!"

Triệu Bân quay về với bộ dạng tùy tiện, diễn xuất vô cùng tự nhiên, khiến cho Tử Linh cũng phải âm thầm dựng thẳng ngón tay cái lên khen ngợi hắn.

Tên nhóc này rất có thiên phú, một thân thần thông bản lĩnh, không để cho ai có thể nắm thóp được mình.

"Có một sư phụ như vậy thì thật tốt".

Lão mập thổn thức, thì thầm nói với lão Huyền Đạo, hai lão già đang ngồi ở đình nghỉ mát nghiên cứu bí thuật mà Hồng Uyên truyền lại.

Bí thuật này đúng là quá huyền diệu, khiến cho hai lão già bất giác cũng muốn có được một sư phụ giống như Đại Hạ Hồng Uyên.

"Có một sư phụ như vậy thì thật tốt".

Tiểu Hắc mập cũng tặc lưỡi, gã đang ngồi đếm bạc với nhóc hám tiền.

Xích Yên liếc nhìn Triệu Bân, ánh mắt vẫn không thể nào hiền lành được, mặt của Triệu Bân từ lâu đã hóa thành mặt chó trước mắt của cô ta, không còn chút thể diện nào.

"Mau chữa bệnh cho ta".

Thằng nhóc tóc tím lẹ làng chạy tới, túm lấy góc áo của Triệu Bân, rất sợ Triệu Bân lại chạy đi mất.

"Đan dược không thể dùng bậy đâu".

Triệu Bân lấy giấy bút ra, vung tay viết vài nét rồng bay phượng múa, đây là phương pháp hóa giải mà Nguyệt Thần đã truyền lại cho hắn, để có được nó hắn đã phải cầu xin cô ta suốt mấy ngày liền.

"Tên nhóc này đúng là cái gì cũng biết!" Trước khi Tử Linh lên lầu, cô ta đã đánh giá Triệu Bân như vậy.

Trên thế gian này, ngoài chuyện sinh con thì có lẽ không còn có chuyện gì mà hắn không làm được.

Một người đã chết gần mười năm mà hắn còn có thể làm cho sống lại, thế thì còn thứ gì có thể làm khó hắn nữa đây? "Huyền diệu, thật sự quá huyền diệu".

Có rất nhiều tiếng cảm than vang lên bên trong cửa hàng binh khí.

.