MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 551: 551

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 551: 551

551 từ · ~3 phút đọc

“Tú Nhi, thấy sao hả?” Triệu Bân trùm áo khoác đen lên, đứng tại chỗ xoay một vòng.

“Miễn cưỡng...!Thì nhìn cũng được!” Nguyệt Thần chỉ lạnh lùng nói mà không thèm mở mắt.

Câu “Miễn cưỡng thì nhìn cũng được” đó khiến Triệu Bân thấy ngượng ngùng.

Cũng đúng, tầm nhìn của thần vượt ngoài thế tục, đương nhiên là phải xem thường rồi.

Nhưng với hắn mà nói thì nó lại là thứ có thể cứu mạng, chỉ là không biết có thể hù được cao thủ trong lao ngục không.

“Nào, uống!” Dưới ánh trăng, bầu không khí trong khuôn viên cực kỳ náo nhiệt.

Nhất là nhóm thị vệ của cửa hàng binh khí, nhóm nhân tài như Lỗ Mãng vô cùng hăng hái.

Bận rộn cả ngày rồi, họ chỉ trông chờ vào bữa tối thôi.

Cứ vào bữa tối thì thể nào cũng có vài người đánh đu trên cây.

Bao giờ cũng vậy, uống say lướt khướt rồi lên cơn, hội người già cả cũng không thèm quan tâm, mấy cái cây xiêu xiêu vẹo vẹo trong vườn chưa bao giờ thấy quạnh quẽ.

Phượng Vũ mới gia nhập cũng từng ngước mắt nhìn lên vài lần.

Nói thật lòng, phong cách của nơi này khiến cô ta không thích ứng nổi.

Nhưng Khô Sơn cũng vừa mới gia nhập đã quen từ lâu rồi, ông ta đúng là không biết lạ, nhanh chóng hòa nhập với gia đình hòa thuận này.

Nơi tập trung nhân tài mà, kiểu gì cũng xảy ra vài chuyện thần kỳ, mà Triệu Bân là một trong số những thần kỳ như thế.

Mấy ngày gần đây chắc không có ai nổi bật hơn hắn được nữa.

“Triệu Bân có đây không?” Họ đang vui vẻ uống vẻ thì một tiếng hô đột ngột vang lên.

Đợi khi mọi người nhìn sang thì trong vườn đã có thêm một bóng người mặc áo màu đen che kín mặt mũi, đến cả đôi mắt lộ ra bên ngoài cũng rất mơ hồ.

Đây là Triệu Bân.

Huyền bào tị thế mới ra lò, tất nhiên phải thử nghiệm một chút.

Đám người Tử Linh chắc hẳn không nhận ra đâu, chủ yếu là để cho Phượng Vũ ngó thử.

Võ tu loại cảm giác này trước kia từng nhìn thấu thân phận của hắn khi ở thành Thương Lang, không biết mặc bộ huyền bào tị thế này thì cô ta có còn nhận ra được không.

“Ngươi là ai hả!” Tên mập đen thui xách theo bầu rượu, lảo đảo đứng lên, đôi mắt nhập nhèm vì say đảo lên đảo xuống nhìn Triệu Bân.

Những người có mặt ở đó cũng tỏ ra rất ngạc nhiên, họ vừa nhìn Triệu Bân vừa nhìn bộ huyền bào tị thế mà hắn đang mặc, dường như nó ẩn chứa càn khôn, nhất là bát quái cửu cung được khắc họa trên đó, nhìn thế nào cũng thấy không tầm thường.

“Bạn cũ”.

Triệu Bân điềm nhiên nói, âm sắc cũng thay đổi.

Hắn không nhìn đám đông, chỉ liếc mắt nhìn Phượng Vũ một cách kín đáo, gần như không ai phát hiện ra.

Cô nương kia cũng đang nhìn hắn, nhưng hàng lông mày khẽ nhíu lại.

.