MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 554: 554

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 554: 554

462 từ · ~3 phút đọc

Trên cái cây nghiêng nghiêng vẹo vẹo kia có thêm một bóng người, bị trói nghiến lên đó, toàn thân chi chít dấu chân, mái tóc suôn mượt cũng biến thành cái tổ quạ.

Lúc này đây, nhờ từng trận gió thổi qua mà hắn đang đung đưa theo gió.

Đã cái nư ghê! Nguyệt Thần vắt vẻo trên mặt trăng, lòng dạ khoan khoái.

Vì muốn đồ đệ ăn đòn thêm một trận mà sư phụ này tốn công tốn sức ghê.

“Chiếc áo kỳ dị ghê”.

Đám đông chưa đi, họ đang tụ tập dưới tán cây, lột mất huyền bào tị thế của Triệu Bân, sau đó quây thành vòng tròn để nghiền ngẫm.

Ngoại trừ bát quái cửu cung và một số họa tiết, họ không nhìn ra điều gì khác.

Trận pháp mà Triệu Bân đưa vào chiếc áo này là trận pháp vô hình nên không ai có nhìn ra được.

Loại áo có thể che đậy, không phải họ chưa từng nhìn thấy.

Nhưng huyền ảo như phiên bản của Triệu Bân thì đúng là lần đầu diện kiến.

Người ngoài nhìn lâu không chỉ bị che khuất tầm nhìn, thậm chí còn mê hoặc tinh thần.

“Hồng Uyên truyền cho nó hả?” “Ngoài kẻ đứng đầu thiên hạ ấy thì còn ai hào phóng được thế nữa”.

“Có một sư phụ như thế, thật tốt”.

Không ít tiếng rì rầm vang lên, ai nấy cực kỳ hâm mộ.

Chỉ có đôi mắt của Tử Linh trở nên thâm sâu.

Lấy đâu ra Hồng Uyên, chắc là do tự Triệu Bân tạo ra, cũng có thể...!lừa bịp dối gạt mà lấy được.

Hắn có thể diễn được khí thế của cao thủ Thiên Võ, cộng thêm chiếc áo đen che giấu này, ngày sau, tên tiểu tử ấy chắc chắn sẽ rất phóng túng.

Chưa được bao lâu.

Đám đông trở về phòng mình, còn Triệu Bân vẫn bị treo trên cây.

Phượng Vũ tốt bụng thả hắn xuống.

“Ta chỉ hay lỡ lời thôi”.

Triệu Bân ngồi dưới gốc cây, cúi đầu lau máu mũi.

Có một sư phụ quá xuất sắc hình như cũng không phải chuyện gì hay ho.

“Ta nhận ra mà”.

Phượng Vũ đáp lại một câu, ôm huyền bào tị thế trong lòng nhìn tới nhìn lui.

Đến cả đám người Chư Cát Huyền Đạo cũng không nhìn ra manh mối chứ nói gì đến cô ta.

Cái gọi là khả năng nhìn trộm và cảm ứng của cô ta dường như đã biến thành vật trang trí khi đứng trước chiếc áo này.

Có được chiếc áo này trợ giúp, tỉ lệ cứu được huynh trưởng của cô ta sẽ cao hơn.

“Đợi ta ở thành Đông”.

.