MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 568: 568

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 568: 568

393 từ · ~2 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Sương mù ở đâu ra?" "Hương thơm ở đâu ra?" Phượng Vũ đã định thần lại, bắt đầu quan sát bốn phía.

"Mở".

Triệu Bân quát lên một tiếng, mở Thiên Nhãn bên phải.

Phượng Vũ lại sửng sốt khi nhìn thấy nó.

Cái tên này vậy mà lại có Thiên Nhãn, nhưng chỉ có ở bên phải.

"Bế khí".

Triệu Bân lại thì thầm nói, thần sắc còn có chút phấn khích.

Thiên Nhãn xuyên qua ảo ảnh sương mù, quan sát tổng thể sơn cốc.

Khắp sơn cốc trồng đầy cực lạc hoa.

Cực lạc hoa là nguyên liệu để luyện chế cực lạc tán, chỉ cần dùng một gói là sẽ có cảm giác lâng lâng như bay trên mây, sơn cốc này lại trồng đầy loài hoa này, phấn hoa bay bay tỏa hương thơm thoang thoảng, mùi hương của sự phê pha.

Mùi hương này cũng có tác dụng khiến cho con người ta chìm vào cơn phê.

Không biết là nhân tài nào đã trồng lên sơn cốc cực lạc hoa này, có phải đây là nơi cung cấp cực lạc tán hay không? "Đằng kia hình như có người".

Phượng Vũ dụi mắt, chỉ vào màn sương mù.

Triệu Bân giơ tay gõ lên đầu của cô ta.

Có người hay không thì hắn không biết, chỉ thấy ở chỗ Phượng Vũ vừa chỉ ngay cả chim chóc cũng không thấy, chắc là cô ta đã lạc vào huyễn cảnh, bị hắn gõ đầu mới khôi phục lại được sự thanh tỉnh.

"Huyễn thuật đáng sợ quá".

Phượng Vũ cau mày, từ từ rút kiếm ra.

Nhìn lại lần nữa, sơn cốc này còn quỷ dị hơn so với tưởng tượng của hai người.

"Lại còn có mê hồn trận".

Triệu Bân khẽ lẩm bẩm, hai mắt nhíu lại.

Chỉ cực lạc hoa thì không thể tạo ra sương mù và huyễn cảnh.

Theo hắn thấy, ở đây ngoại trừ mê hồn trận thì còn có những trận pháp khác, nhưng đạo hạnh của hắn không đủ cho nên cũng không thể phán đoán ra hết, chỉ biết cấp bậc của các trận pháp này khá cao siêu.

"Đi".

.