MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 665: 665

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 665: 665

505 từ · ~3 phút đọc

“Về lại gia tộc!”, nhóc ham tiền mỉm cười rồi nói tiếp: “Nguy cơ trong tộc đã được giải quyết nên họ đã gọi ta trở về”.

“Đi đường bảo trọng!”, Triệu Bân gượng cười.

“Hẹn ngày gặp lại!” Nhóc ham tiền nói xong thì tiến về trước, nhón chân, hôn Triệu Bân một cái.

Sau đó thì bỏ chạy thật nhanh, gò má còn ửng đỏ, cũng không biết từ lúc nào, cô nhóc đã biết thổn thức, mỗi lần nằm mơ đều mơ thấy người tên Triệu Bân.

“Hẹn ngày gặp lại!” Tử Linh không bước xuống, chỉ khẽ mỉm cười với Triệu Bân.

Bạch hạc sải cánh, vút qua bầu trời như một tia sáng trắng.

“Hẹn ngày gặp lại!”

Triệu Bân lẩm bẩm, rồi quay người ra khỏi biệt uyển.

Đã mười mấy ngày, Triệu Bân không ra khỏi phòng và cũng đã mười mấy ngày hắn không ngủ, đầu tóc rối bời, miệng mồm cũng khô khốc, vốn dĩ là một thiếu niên đầy sức sống nhưng giờ lại có thêm chút tang thương không hợp với tuổi thực.

Một trận chiến đẫm máu thật sự đã khiến hắn trưởng thành lên rất nhiều.

“Thiếu chủ”.

Trên đường, hắn gặp rất nhiều thị vệ, các tốp quân xen lẫn vào nhau, tất cả đều do người nhà họ Triệu dẫn đầu, từ xa họ đã lên tiếng chào hỏi hắn.

Nhưng sau khi chào xong thì mới phát hiện ra mình đã chào sai, thế là lại vội vã sửa lại thành “tộc trưởng” Triệu Bân vốn không hề quan tâm đến chuyện đó.

Hắn lượn lờ khắp các ngóc ngách của nhà họ Triệu như một bóng ma, vừa đi vừa quan sát, cứ bốn năm bước thì lại có một cơ quan bẫy, bảy tám trượng thì lại có một trận pháp.

Nếu không phải hắn có Thiên Nhãn thì chắc cũng sẽ dính bẫy, đừng nói là cấp Huyền Dương, dù là cảnh sát Địa Tạng thì cũng không muốn đụng vào cấm chế.

Xem ra mấy ngày nay, các trưởng lão của nhà họ Triệu đều không hề rảnh rang.

Các đệ tử thuộc lớp trẻ thì đều bế quan tu luyện, còn bọn họ thì lo bố trí cơ quan và trận pháp, không nghỉ ngơi phút nào, làm xong công tác phòng bị thì mới thấy yên tâm.

Dù là nửa đêm nhưng ai nấy cũng đều rất bận rộn.

Chính vào lúc đó, có một người đột nhiên chui từ dưới đất lên.

Đó là lục trưởng lão của nhà họ Triệu, khắp người ông ta đều dính đất bùn.

“Trưởng lão, ông đang…” “Tranh thủ đào đường hầm”.

Lại có thêm mười mấy trưởng lão nữa chui ra, ai cũng dính bùn đất khắp người, đứng tại chỗ phủi quần áo: “Mấy người bọn ta đã bàn bạc với nhau, đào một đường hầm thông thẳng ra ngoài thành”.

Triệu Bân mỉm cười, hắn hiểu ý đồ của các trưởng lão.

.