MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu BânChương 738: 738

Vô Thượng Luân Hồi Chi Môn - Triệu Bân

Chương 738: 738

592 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Đừng đụng, nhất quyết không được đụng vào chúng”.

Lão đạo sĩ nhắc nhở, nhẹ nhàng lách qua khe hở.

Cần gì lão ta phải nói, Triệu Bân cũng hiểu, kiến thức cơ bản vào mộ không được đụng linh tinh thì hắn biết.

Cuối cùng, chính là ngôi mộ.

“Bảo bối ơi, ta tới đây”.

Lão đạo sĩ áo liệm lại cười hơ hớ, cậy mạnh đẩy cửa mộ ra.

Triệu Bân cũng dõi mắt vào trong xem, cảnh tượng trong mộ nhanh chóng đập vào mắt hắn khi cánh cửa mở ra.

“Ôi mẹ ơi”.

Lão đạo sĩ áo liệm cảnh giới Địa Tàng mà cũng không nhịn được bật thốt lên.

Chẳng trách lão ra lại như thế, bởi vì bên trong ngôi mộ ngoài chiếc quan tài ra thì chẳng có cái gì được chôn theo cả.

Tiếng lão ta bật thốt ra cũng cực kỳ khí phách.

Triệu Bân cũng theo vào.

Khác với lão đạo sĩ, hắn bình tĩnh hơn rất nhiều.

Mộ chính thật sự chẳng có vàng bạc châu báu gì, chỉ có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn là một quan tài bằng đồng khổng lồ, nhưng lại bị khóa bằng dây xích sắt, trên quan tài có rất nhiều hoa văn cổ xưa, không thể nhận diện được là năm nào.

“Ngôi mộ lớn thế này cơ mà, chơi nhau à?” Lão đạo sĩ áo liệm phùng mang trợn má, hùng hùng hổ hổ, gương mặt già nua đen ngòm.

Mất bao nhiêu công sức, kết quả là chẳng có gì ngoài cái quan tài, đúng là một trò đùa, trộm mộ nhiều năm như vậy, chỉ có ngôi mộ này có lắm cơ quan, mà cũng chỉ có ngôi mộ này… Rỗng còn hơn chữ rỗng.

Triệu Bân nhìn trái ngó phải, tiến tới trước tế đàn.

Quan sát bốn phương tám hướng xong hắn mới nhìn tới chiếc quan tài đồng trên tế đàn.

Đến tận lúc này hắn vẫn chưa biết người được chôn bên trong là ai.

Tới gần xem thử mới biết một bên khác của quan tài đồng dán đầy bùa chú, khoảng hơn trăm loại, có mấy loại hắn nhận ra được, phần lớn dùng để phong bế âm khí, cũng nhờ số bùa chú đó, quan tài đồng này mới được dán thật kín, không hề có chút âm khí nào tràn ra, chỉ từng đó thôi là đủ thấy ngôi mộ này mạnh hơn mộ vua Âm Nguyệt nhiều.

Hắn lặng lẽ mở thiên nhãn, muốn nhìn thử người bên trong quan tài.

Khả năng thấu thị của thiên nhãn luôn hiệu quả trong tình huống bình thường, nhưng đến đây lại chẳng thể dùng được, hắn có thể nhìn xuyên qua lớp ngoài nhưng bên trong cũng chỉ là sương mù âm u tối hù.

Nhìn một lát mắt trái đã đầy máu tươi, có lẽ hắn đang xem thứ không nên xem, hoặc là trong quan tài có cấm chế, không phải ai cũng có thể xem được, đề phòng người có thiên nhãn, mà hắn chính là tên xui xẻo đó, đụng phải cấm chế, thiên nhãn nhanh chóng đen ngòm, còn đau nhức dữ dội.

Lão đạo sĩ áo liệm đi tới, quan sát hắn một phen và hết sức khó hiểu, đang yên đang lành mắt lại chảy máu? .