MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh - Tô Mục Tuyết (tác giả Kiều)Chương 731

Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh - Tô Mục Tuyết (tác giả Kiều)

Chương 731

398 từ · ~2 phút đọc

Chương 731

Có được số tiền này, cũng có thể coi như một lời giải thích cho cô ta.

“Tương Hồng Thảo, chị có thành ý là được rồi.”

Triệu Nam Thiên nhận lấy tấm thẻ, sau đó quay ra gọi điện thoại cho Thư Trúc.

Tương Hồng Thảo lo lắng đợi đứng bên cạnh đợi, mắt thấy anh cúp điện thoại, liền vội vàng tiến lên hỏi: “Nam Thiên, cô ấy nói sao?”

“Chị lái xe đến phải không? Chúng ta trực tiếp qua đó đi.”

“Nhanh vậy đã nói xong rồi á? Đi đi đi, bây giờ tôi đưa cậu qua đó.”

Ký túc xá bệnh viện Đông Châu.

Thư Trúc trực ca tối xong, vừa mới ngủ bù được một lát, thêm nữa tối qua do quá hoảng sợ, tinh thần bây giờ không được tốt lắm.

Mẹ Thư rót cho cô một cốc nước: “Ai gọi điện thoại cho con đấy?”

Thư Trúc cũng chẳng giấu giếm: “Là Triệu Nam Thiên.”

Mặt mẹ Thư đầy vẻ phòng bị: “Nó gọi điện cho con làm gì, vừa nãy mẹ nghe ý hai đứa nói với nhau, hai đứa định bỏ qua cho người kia đấy à?”

Thư Trúc rời giường chỉnh đốn lại một chút: “Vâng, hình như Triệu Nam Thiên có quen với người kia, dù sao thì còn cũng không có chuyện gì cả, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng mà thôi.”

Mẹ Thư lại không đồng ý: “Vậy làm sao được, nói bỏ qua là bỏ qua được chắc? Muốn bỏ qua cũng được, bảo anh ta bồi thường đi!”

“Mẹ à, nếu không phải là nhờ Triệu Nam Thiên thì có lẽ mà đã không gặp lại con được nữa rồi, còn đòi tiền gì nữa chứ?”

“Con còn nói nữa, nếu không phải tại cậu ta thì con cũng không bị kéo vào chuyện phiền phức như thế!”

Thấy con gái lại muốn nói gì đó, bà ta mau chóng ngắt lời: “Tóm lại thì chuyện này con đừng quan tâm, để mẹ nói chuyện với cậu ta, người tốt thì cậu ta làm, lại để con phải chịu khổ, vậy thì không được!”

Không bao lâu sau bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Mẹ Thư lớn tiếng nói vọng ra: “Ai đấy!”

Triệu Nam Thiên ở ngoài cửa nói: “Dì ơi, là cháu ạ.”

Mẹ Thư mở cửa nhưng lại không có ý nhường đường mời vào: “Ồ, Nam Thiên đấy à, sao cháu lại đến đây thế?”