MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư TướcChương 302

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

Chương 302

433 từ · ~3 phút đọc

Chương 302

Nhược Nhược: “Thật tuyệt vời, cám ơn mẹ.”

Vì thế hai giờ sau, ba mẹ con cuối cùng cũng tìm thuê được một gian nhà trọ nhỏ tương đối cao cấp ở trung tâm thành phố.

“Anh,mau mau, chúng ta mau đi xem phòng, xem nên chọn cái nào? Nhược Nhược nhất định phải chọn căn phòng đẹp nhất.”

“Ừ, được.”

Mặc Bảo cũng rất vui, hai đứa nhỏ liền đi xem phòng.

Ôn Hủ Hủ nhìn bóng lưng hai con nở nụ cười. Sau đó cô bắt đầu thu dọn hành lý. Dự tính thừa dịp trời còn chưa tối, thu dọn phòng xong sau đó nấu cơm cho hai con.

Tinh……

Nhưng lúc này, điện thoại di động của cô bỗng nhận được một tin nhắn.

Cô cúi đầu mở màn hình nhìn phát hiện là một tin nhắn ngân hàng, số tiền vừa vặn là 100 vạn.

Một trăm vạn?

Ôn Hủ Hủ cười lạnh một tiếng, cầm lấy điện thoại di động mở áp ngân hàng trực tuyến, sau khi cô trả lại số tiền vừa nhận được lại lập tức gọi nhân viên ngân hàng khóa thẻ lại.

Sau đó, cô liền tiếp tục bận rộn.

Từ đầu đến cuối, vẻ mặt của cô đều thờ ơ.

Cho tới bây giờ cô chưa từng nói muốn một trăm vạn này. Bởi vì, cô trở về căn bản không liên quan tới hắn.

Từ sau khi trở về, đây là buổi tối yên tĩnh đầu tiên trong nhà mới của ba mẹ con cô.

Ngày hôm sau.

“Mặc Mặc, Nhược Nhược, nên rời giường thôi, hôm nay các con phải đi nhà trẻ.”

“Vâng, mẹ.”

Giọng nói của đứa nhỏ mang sự lười biếng từ trong chăn truyền ra. Rất nhanh, cơ thể nhỏ bị mẹ ôm ra, bắt đầu mặc quần áo và rửa mặt.

Đương nhiên, Mặc Bảo vẫn là tự mình làm.

Mấy phút sau, hai đứa nhỏ đều mặc quần áo chỉnh tề có mặt ở phòng khách.

Ôn Hủ Hủ: “Các con muốn ăn gì? Mẹ đi làm cho các con.”

Mặc Bảo: “……”

Đang muốn trả lời mẹ, lúc này, đồng hồ điện thoại đeo tay Mặc Bảo đeo trên cổ tay bỗng nhiên vang lên. Cậu nhìn thấy thông tin người gọi liền nhận điện thoại trước.

“Alo? Hoắc Dận?”

“Ừ, tới rồi.”

Ai cũng thật không ngờ, sau khi đồng hồ điện thoại này vừa kết nối, bên trong truyền đến thanh âm đứa nhỏ, chỉ có ba chữ này.

Ôn Hủ Hủ sửng sốt.

Thế nghĩa là sao?