MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư TướcChương 383

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

Chương 383

547 từ · ~3 phút đọc

Chương 383 Cũng chỉ còn lại đôi mắt thâm thúy như mực kia nheo lại một cách nguy hiểm trong bàn tay nhỏ bé của cô, lông mi rậm rạp hơi cong xinh đẹp giống như hai hàng quạt nhỏ vậy. Người phụ nữ này, to gan thật! Ôn Hủ Hủ còn chưa phát hiện ra sự liều lĩnh của bản thân. Cô đang để ý đến động tĩnh trong đại sảnh, cô thật sự không nghĩ tới người này lại nói thẳng như vậy, đó là ba hắn, hắn không sợ làm ông ấy tức chết sao? Nhìn thấy tình hình vừa xảy ra bên trong, mọi người bên ngoài đều kéo tới, ông Hoắc nhìn cảnh đó tức giận muốn chửi nữa, cô vội sắp chết rồi. “Nhanh lên, anh còn ở đây làm gì nữa? Còn muốn đánh nhau à?” Cô hơi tức giận quay đầu lại. Lại không ngờ, vừa mới xoay người thì tầm mắt của cô dừng ngay ở đôi mắt đang bị cô che lộ ra bên ngoài. Đôi mắt kia từ trước đến nay vẫn luôn rất đẹp, nhưng vào lúc này, sau khi nhìn thấy cô cuối cùng cũng phát hiện ra kiệt tác của mình, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một tia vui đùa, gợi lên một chút uể oải lười biếng, Ôn Hủ Hủ nhìn thấy trong lòng lập tức đập loạn một nhịp! Trời ơi! Cô đang làm cái quái gì vậy?!! Ôn Hủ Hủ sựt tỉnh, trong chốc lát cô giống như bị điện giật thu tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay trong nháy mắt đỏ bừng đến mức có thể chảy máu. “Xin lỗi, tôi… Tôi không có ý đó.” Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối như vậy. Bởi vì cô chưa từng chạm vào hắn ở cự ly gần như vậy, chứ đừng nói đến hành động thân mật quá mức như này. Ôn Hủ Hủ ước gì mình có thể biến mất khỏi đây ngay lập tức. Hoắc Tư Tước thu hết dáng vẻ hoảng loạn của cô vào đáy mắt, hắn không lên tiếng mà chỉ dùng ngón tay thon dài sờ vào cánh môi mình trước, một lát sau tầm mắt lạnh lẽo như nước của anh chợt nhấc lên. Ôn Hủ Hủ: “…” Gần như trong nháy mắt cô không thể thở nổi! Cho rằng hắn sắp chửi cô, sỉ nhục cô, dù sao hắn vẫn rất chán ghét cô. Nhưng làm cho người khác cảm thấy lạ là tên này lại không có phát điên như cô nghĩ, hắn chỉ chăm chú nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên từ trong ghế đứng lên. “Cô chắc muốn tôi đi sao?” “Cái gì?” Ôn Hủ Hủ lập tức ngẩng đầu. Hoắc Tư Tước có chút thiếu kiên nhẫn. Hắn sửa sang lại áo khoác trên người một chút, mang theo vẻ lạnh lùng vẫn chưa tản đi, ánh mắt nham hiểm nhìn lướt qua mớ lộn xộn trong sảnh, hắn nhịn không được nửa mỉa mai nửa nhắc nhở: “Đi rồi, chị không thể làm gì với cô ấy được nữa!” Hắn lại có thể chỉ thẳng vào bà chị Hoắc Tư Tinh của hắn nói ra những lời này!