MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư TướcChương 697

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

Chương 697

526 từ · ~3 phút đọc

Chương 701

Người này bỗng nhiên ở bên kia điện thoại nhắc nhở anh ta một câu.

Người trong xe nghe thấy vậy, không khỏi nhìn khẩu súng trong tay mình rơi vào trầm tư.

Thật ra anh ta không hiểu vì sao lại làm như vậy?

Một khẩu súng, một viên đạn vốn để giết người, vậy tại sao ông chủ này lại hao tâm tổn sức nhiều như vậy? Không trực tiếp lên nòng giết người mà còn phải bắn ra một phát súng này khi Hoắc Tư Tước bị vợ chưa cưới của hắn thôi miên.

Rốt cuộc là tại sao?

Người trong xe cuối cùng chỉ có thể buồn bực cất súng lại.

“Đúng rồi, ông chủ, tôi thấy bên Hoắc Kiêu không ổn rồi, muốn cứu hắn không?”

“Cứu cái gì mà cứu? Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của hắn, nghỉ hưu mới là báo đáp tốt nhất đối với chúng ta, làm tốt chuyện của cậu đi tôi sẽ không bạc đãi cậu.”

Thật không ngờ ông chủ lại nói ra những lời như vậy đối vơi Hoắc Kiêu.

Nghỉ hưu?

Bị Hoắc Tư Tước đánh thừa sống thiếu chết, đó gọi là nghỉ hưu sao?

Khi người trong xe cuối cùng bỏ điện thoại xuống, đã thấy bản thân đổ đầy mồ hôi lạnh.

Phải biết rằng, Hoắc Kiêu cũng là họ Hoắc!

——

Lúc Hoắc Tư Tước về đến nhà, đã gần mười hai giờ.

Bình thường trong biệt thự đã không còn ánh đèn nào rồi, hai đứa nhỏ được mấy người giúp việc chăm sóc tiến vào mộng đẹp.

Thế nhưng buổi tối hôm đó, Hoắc Tư Tước trở về lại nhìn thấy trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng.

“Lạc Du? Sao cô vẫn còn ở đây?”

Hắn kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang ngồi trên sô pha nhà hắn xem TV, vô cùng hoang mang.

Lạc Du chưa từng qua đêm ở đây.

Bọn trẻ sẽ không cho phép, hắn tôn trọng ý kiến của bọn chúng cho nên không bao giờ giữ cô ta lại.

Vì vậy dù đã trễ như vậy cô ta đến đây cuối cùng phải về nhà ngủ.

Nhưng tối nay, chuyện gì xảy ra với ta vậy ấy?

Hoắc Tư Tước đổi giép, cầm chìa khóa xe đi tới.

Lạc Du lẳng lặng ngồi trên sô pha nhìn hắn, vẻ mặt của cô ta rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô ta không chớp một giây nào, nhìn từ sợi tóc đến gót chân của hắn.

Cô ta không bỏ qua một chỗ nào.

Sau đó cô phát hiện ra hắn không cầm máy tính xách tay làm việc của hắn về.

Và trên người hắn có mùi máu tươi, nhưng mà còn có một mùi hương nhàn nhạt, hai loại mùi này sau khi kết hợp với nhau, cô ta ngửi thấy ngọn lửa trong lồng ngực bốc lên ngùn ngụt.

“Anh đã đi đâu? Sao về trễ thế?”

“Cái gì?”

Sắc mặt Hoắc Tư Tước thoáng cái trở nên không được tốt lắm, bởi vì hắn nghe ra cô ta đang chất vấn hắn.