MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở VềChương 346

Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 346

570 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 346: Mẹ chấp nhận đi Mục Lâm Kiên vì câu nói chống lưng này của Vũ Vân Hân, cảm thấy vô cùng hãnh diện. Ba đứa bé không ngờ ông chú phẫu thuật thẩm mỹ làm việc hiệu suất cao như vậy. Bọn trẻ vô thức nhìn tin nhắn cả tiếng đồng hồ, giao diện ít ỏi cuộc trò chuyện, Mục Lâm Kiên cũng không trả lời. Nhưng mà nghe Vũ Vân Hân nói như vậy bọn trẻ cũng an tâm rồi. “Đúng vậy! Có người đi liền có người vào ở.” Thợ cả đội trang hoàng xoa xoa tro trên mặt, lấy trong túi ra một điếu thuốc, nhóm lửa lên, vừa hút thuốc vừa nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh muốn thuê nhà hả? Lúc này không nên thuê” “Tại sao?” “Vì không ai tìm được chủ nhà” Lời này không lạ lẫm gì với người đàn ông, anh ta đã tới nơi này một tuần trước. Anh ta nhìn trúng mảnh đất này, tưởng có thể hùn vốn mua lại, nhưng không thể nào tìm thấy chủ nhà, lần này đến là muốn hỏi thăm tình hình chủ nhà. “Tôi họ Lăng, tên là Lăng Tổng. Đây là danh thiếp của tôi, nếu anh nhìn thấy chủ nhà, phiền anh nói chủ nhà gọi một cuộc điện thoại cho tôi, tôi ra giá cao gấp ba giá thị trường” Cái hành động tiêu tiền như nước này khiến thợ cả đội trang hoàng khiếp sợ nhìn người đàn ông ba mươi tuổi trước mặt này, tuy mặc một bộ đồ bình thường cải trang, nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay có gì vài trăm vạn, chắc là công tử có tiền. Ông ta chà ngón cái và ngón trỏ hàm ý: “Tìm người thì được, nhưng mà không có tấm lòng thì không có động lực làm việc, dù sao đi nữa tôi cũng ở đây tận một tuần “Được! Một khi tìm thấy, tôi thưởng cho ông mười vạn” “Tập đoàn khoa học kỹ thuật Lăng Vân? Sao nghe quen thết” Thợ cả nhìn mặt trên danh thiếp: “Con của ông chơi trò chơi, chắc là đều do nhà tôi sản xuất: Thợ cả trừng mắt giận dữ: “Mấy người khai thác trò chơi đều là dân tư bản, hư thật sự, anh nhìn xem bao nhiêu đứa nhỏ bị mấy người làm hư, đụng tới trò chơi một cái thì cái gì cũng muốn làm trừ đi học…” ba cái trọng lượng cộng lại cũng tới một trăm cân. Vũ Vân Hân chỉ chín mươi cân thật sự không chịu nổi sức ép quá tải này. “Đi ra khỏi giường!” Một tiếng thét chói tai như tiếng còi vang lên. Ba đứa bé mê man mở mắt ra xoa xoa, lại rúc vào trong lòng cô một lần nữa. “Mấy đứa tưởng mẹ là sân bay nên muốn san bằng núi của mẹ đúng không?” Ngủ chỗ nào không ngủ, lúc nào cũng phải nhảy lên ngực cô, mỗi lần tỉnh lại đều có cảm giác bản thân không thể thở được. Sủi Cảo mở mắt ra: “Mẹ vốn là bình hoa rồi, chấp nhận đi! Chị Thùy Hoa dưới lầu còn cao hơn mẹ nhiều”