MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở VềChương 991

Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 991

370 từ · ~2 phút đọc

Chương 984

Đến cả sức lực để ngồi mà cô ta cũng không có, đôi chân trắng trẻo khẽ run lên.

“Buông tôi ra!”

Cô ta nổi điên mà hét lên với nhân viên phục vụ, bây giờ nhìn đến đàn ông là cô ta cảm thấy buồn nôn: “Tôi muốn giết các người! Giết cả nhà các người!”

Cô ta vô cùng kích động, cầm bát nước canh trên bàn ném thẳng lên đầu nhân viên phục vụ.

“Tôi hận chết các người. Tôi làm ma cũng không tha cho các người.”

Giọng nói xé tim xé phổi, thấy dáng vẻ cô ta lúc này chỉ thấy đáng thương.

Khách dưới tầng đã nghe được tiếng hét giận dữ phát ra ở tầng trên nên bắt đầu bàn luận.

Tay Thẩm Giai Kỳ run rẩy, không ngừng kéo đồ của mình, nhưng sao có thể che được? Đồ rách là rách, làm sao cũng không che được.

“Hay là báo cảnh sát trước đi.” Nhân viên phục lấy điện thoại ra, chưa kịp kết nối thì đã bị Thẩm Giai Kỳ giật lấy ném thẳng lên sàn.

Cô ta tức giận lạnh lùng nhìn: “Mục Lâm Kiên đi đâu rồi?”

“Anh ấy đi rồi.” Mấy nhân viên phục vụ nhìn thời gian trả tiền: “Đi hơn một tiếng rồi.”

Thẩm Giai Kỳ không nhắc đến anh thì không ai biết cô ta là ai. Nhưng cô ta vừa nhắc đến một cái là mọi người đều nhận ra ngay.

“Đó không phải người phụ nữ tuyên bố mình là vợ sắp cưới của Mục Lâm Kiên sao?”

“Nghe nói là cô chủ nhà họ Thẩm.”

“Bị cưỡng bức à?”

Mấy đôi mắt tò mò nhìn Thẩm Giai Kỳ.

Cô ta lấy tạp dề mặc lên người rồi lảo đảo đi ra khỏi quán.

Hai chân không có sức lực, không thể đi một cách phóng khoáng được, vậy là cô ta tựa vào tường, nhích từng bước nhỏ vào xe mình.

Về đến xe, giả bộ mạnh mẽ lau nước mắt nhưng khi nhìn thấy mình trong gương thì cô ta không kìm được lại khóc nấc lên.

“Tại sao chứ? Sao lại xảy ra chuyện thế này!”

Cầm điện thoại trên tay, mấy lần ấn số cảnh sát nhưng vẫn không đủ can đảm ấn xuống số cuối cùng.