MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Hào Môn Bị Ruồng BỏChương 130: 130

Vợ Yêu Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Chương 130: 130

557 từ · ~3 phút đọc

Gần đây Dục Thành càng ngày càng điêu ngoa và tùy hứng, rõ ràng trước kia nó không phải như thế.

Chị gái thật là đáng sợ… Cho dù tức giận với mình cũng không cần phải lấy một đứa nhỏ vô tội mang ra làm như thế? Huống hồ, chuyện này đã qua đi hơn một năm rồi, chị tội gì phải bắt mình đau khổ không tha chứ?Bản thân là người mẹ, lo lắng cốt nhục của mình.

Người ngoài vĩnh viễn sẽ không hiểu được nỗi lo này, trên đời này không có một người mẹ nào chịu nhìn đứa con của mình càng ngày càng hư hỏng mà mặc kệ.

Cho dù Dục Thành còn nhỏ, nhưng nếu kiêu căng này mà kéo dài thêm, có lẽ nó sẽ chậm rãi biến thành tính tình thế này.Làm sao bây giờ? Không có cách nào nói chuyện có nghĩa cũng không có cách nào chỉ bảo cho Dục Thành biết đúng hay sai.

Không cách nào nói cho nó cái gì là là đúng, cái gì mới là sai.Cô đặt cái muỗng xuống, nhìn con trai mặt tràn đầy sự bốc đồng, lòng Khả Nghiên lại vô cùng rối rắm.Vài ngày sau…“Dục Thành…” - Đẩy cửa phòng trẻ con ra, Tiêu Lâm Na mỉm cười đi đến.Dục Thành đang đùa nghịch với đồ chơi quay đầu lại mắt nhìn thấy mẹ, tình nghĩa mẹ con cũng không để ý, tiếp tục đùa nghịch món đồ chơi trong tay.“Thật là không có lễ phép.” – Trong lòng bỗng nhiên tức giận, nhưng cô ta cũng không nghĩ tới, Dục Thành biến thành bộ dáng này hôm nay còn không phải là do một tay cô ta ban tặng?“Dục Thành đang chơi cái gì vậy?”“Xe xe.”“À…” - Gật đầu, nhìn cách đó không xa là đồ chơi chất chồng như núi, Tiêu Lâm Na tò mò hỏi: “À, Dục Thành, mẹ mua đồ chơi mới cho con con để đâu, sao lại không thấy?”“Hừ.” - Một tay đem đồ chơi trong tay quăng trên mặt đất, Dục Thành không vui chu lên cái miệng nhỏ: “Bị vú em cướp đi rồi.

Dục Thành không bao giờ thích vú em nữa, luôn lấy đồ chơi mới của Dục Thành.”“Ôi? Vú em cướp đồ chơi của Dục Thành hay sao?” - Hai tròng mắt sáng ngời thổi qua một vòng lập lòe, cô ta âm thầm cười cười, tròng mắt nhanh chóng chuyển đổi: “Vú em kia thật đúng là một đứa trẻ xấu xa mà.”“Đúng.

Vú em là đứa trẻ xấu.”“Như vậy đi, Dục Thành, chúng ta đem chuyện này nói cho ông nội, tin rằng ông nội nhất định sẽ xử lý cho Dục thành, được không?”Hơi hơi tự hỏi một chút, Dục Thành tuổi nhỏ gật gật đầu: “Được.

Nói cho ông nội, nói ông nội đi đánh mông vú em.” – Cậu bé đi theo Tiêu Lâm Na cùng đến phòng của Hình lão gia.“Ông nội… ông nội…” - Lúc lắc nhào tới ôm ấp Hình lão gia.Thấy cháu trai yêu quý của mình đã tới, ông sung sướng cười, vội vàng đem đứa cháu ôm chặt vào trong lòng ngực: “Ôi, đây là ai nhỉ, Dục Thành nhà chúng ta, sao hôm nay lại chủ động tới tìm ông nội chơi thế này?”.