MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 1142

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1142

515 từ · ~3 phút đọc

Chương 1142

Câu nói đó xoay vòng trong đầu Lâm Quân khiến sự tức giận trong lòng anh trào dâng.

“Trần Hy Tuấn đã ra ngoài rồi, ông còn giả vờ cái gì nữa?” Lâm Quân đột nhiên đứng dậy nắm cổ áo của ông ta. Anh trợ lý bên cạnh muốn tiến đến ngăn cảm nhưng .James đã giơ tay bảo anh ta không cần làm gì cả.

Ông ta chỉ cười lạnh nhìn Lâm Quân.

“Cậu nghĩ con trai tôi ngây thơ dễ dàng tin lời của cậu để đối phó và tôi cũng ngu đến mức sẽ tin lời cậu và rơi vào bẫy của cậu với sao?”

“Ông là đồ khốn nạn”

Lâm Quân siết chặt nắm đấm, anh giơ tay lên không trung rồi lại hạ xuống.

“Sao vậy, không đánh à, đánh đi. Bây giờ cậu đánh đi rồi một lát nữa tới đồn cảnh sát mà ngồi Vẻ ngạo mạn, đắc ý hiện hết lên mặt ông ta.

“Tôi sợ làm bẩn tay mình, tôi nói cho ông biết, ông còn tiếp tục làm hại đến Nhật Linh thì cho dù thế nào tôi cũng không tha cho ông đâu”

Lâm Quân siết chặt lấy cổ áo của James khiến ông ta không thở nổi. Hai người nhìn nhau chăm chằm, ánh mắt của Lâm Quân sắc lẹm như thể muốn đâm chết ngay người trước mặt. Một lát sau, anh mới buông mạnh tay ra.

James kéo lại cổ áo và khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

“Cậu làm vậy là đang muốn tuyên chiến với tôi sao? Nếu thế thì tôi sẵn sàng tiếp chiêu” James bình tĩnh nói rồi nói với người trợ lý đứng ngoài cửa: “Tiễn khách!”

“Không cần, tôi tự đi được”

Lâm Quân nhìn James một cái rồi rời đi.

Trần Hy Tuấn đứng tựa vào xe hút thuốc. Lúc Lâm Quân ra, anh ta chỉ liếc mắt nhìn anh một cái rồi dập tắt điếu thuốc, mở cửa xe và ngồi lên.

“Cạch!”

Cửa xe được mở ra, Lâm Quân ngồi vào vị trí phó lái. Anh nắm tóc mình rồi thở ra một hơi, hình như anh đang muốn trút hết những sự tức giận mà mình phải chịu lúc ở bên trong đó ra ngoài.

“Điện thoại của anh rơi ở trên xe, vừa nãy có kêu mấy lần”

Trần Hy Tuấn nói nhàn nhạt, rồi đưa điện thoại sang cho Lâm Quân.

“Cảm ơn!”

Lâm Quân trượt mở màn hình, quả nhiên có mấy cuộc gọi lỡ, người gọi là Lê Vân Hàng.

Không biết Lê Vân Hàng gọi cho anh có việc gì, suy nghĩ một lúc, cuối cùng anh vẫn quyết định chủ động gọi lại.

“Cha!”

“Lâm Quân, mọi chuyện là thế nào! Sao cha không gọi được cho Nhật Linh?”

Thì ra là như vậy, đương nhiên ông không thể gọi điện cho cô được.

Nghĩ lại chuyện của cô và James, lúc đầu anh nghĩ đến Mỹ mọi chuyện sẽ có chút tiến triển nhưng bây giờ mọi chuyện lại rơi vào nút thắt cổ chai. Nếu như .Jackson và James có liên hệ với nhau thì nói không chừng Lê Vân Hàng cũng biết chuyện này.