MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 1342: 2

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1342: 2

367 từ · ~2 phút đọc

Chương 1342

Khuôn mặt khá giống với Lê Nhật Linh đó khiến anh không hiểu sao cũng hơi đau lòng.

“Đừng khóc nữa, không sao ” Lâm Quân móc khăn giấy ra đưa cho cô ta, cố gắng không nhìn khuôn mặt đó, để liên tưởng ra Lê Nhật Linh.

Cô ta không phải Lê Nhật Linh, có giống thế nào đi nữa thì cũng không phải Lê Nhật Linh.

“Cô Lâm, cô vẫn ổn chứ? Mong cô phối hợp với chúng tôi khai khẩu cung” Một cảnh sát đi tới, hỏi han Lâm Ảnh.

Lâm Ảnh khit mũi, sợ hãi vô cùng, run rẩy trốn sau lưng Lâm Quân, dưới ánh mắt cổ vũ của Lâm Quân, cô ta gật đầu với cảnh sát.

“Ông James, không kịp nữa rồi, Lâm Ảnh đã được cảnh sát cứu ra ngoài rồi” Xe của James đến gần toà nhà, nơi nào cũng có cảnh sát, sau khi phái người điều tra thì quay lại báo cáo.

Sắc mặt của James lạnh đi: “Nghĩ cách khử Lâm Ảnh đi”

“E mà không còn cơ hội rồi, Lâm Ảnh đã được Lâm Ảnh bảo vệ, đưa tới cục cảnh sát, vả lại, ông James, tôi còn nhìn thấy một người quen…”

“Ai?”

“tâm Quân!”

“Cái gì? Cậu ta tới nước Mỹ rồi sao?”

“Vâng, thưa anh!”

Tay James nắm chặt thành nắm đấm.

“Robert!”

“Ông còn gọi điện thoại cho tôi làm gì?” Robert ngồi trong phòng làm việc, nghiến răng nhận điện thoại của Lê Vân Hàng, nếu không phải vì Lê Vân Hàng, chắc là ông ta sẽ không rơi vào hoàn cảnh hiện tại, mà là tổng giám đốc oai phong của LXI “Ông liên lạc với James chưa?” Lê Vân Hàng ngồi đối diện Hà Dĩ Phong, nhìn gương mặt tươi cười của Hà Dĩ Phong, hỏi Robert.

“Vậy thì sao?” Robert vẫn cứng miệng, vừa ngạc nhiên vừa trầm mặt xuống, dù bản thân anh ta như chó mất nhà thì cũng không thể để người khác chê cười mình.

“James nói là sẽ giúp ông không? E là định để ông tự sinh tự diệt Lê Vân Hàng, ông không cần phải tới cười nhạo tôi đâu.”

“Không không không, sao tôi lại cười nhạo ông được? Tôi muốn giúp ông mà”