MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 1380

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1380

401 từ · ~3 phút đọc

Chương 1380

Lê Minh Nguyệt lôi kéo tay Lâm Ảnh, cười hì hì, nét vui vẻ và sung sướng đều viết lên trên mặt, cả người đều vô cùng hưng phấn, nếu không phải vướng cái bụng bầu thì sợ rằng còn muốn nhảy dựng lên.

“Cô là?”

Lâm Ảnh ngơ ngác nhìn cô ấy, đầu óc trống rỗng, xem phản ứng của cô gái này thì hẳn là có quan hệ rất tốt với Lê Nhật Linh.

“Em là Lê Minh Nguyệt! Nhật Linh, chị sao vậy, sao cả em mà chị cũng không nhận ra thế?”

Lê Minh Nguyệt kéo tay lo lắng nhìn cô, lông mày cũng bắt đầu nhíu chặt lại.

“Lê Minh Nguyệt!”

Lâm Ảnh nhìn cô ấ đang nghĩ mình được đưa tới làm mẹ của ba đứa nhỏ, nên không biết có nên giấu diếm thân phận với người trước mặt hay không.

“Tôi không biết cô, tôi cũng không phải là Nhật Linh! Nhìn dáng vẻ cô thì chắc cô là bạn của Lê Nhật Linh nhỉ!”

Lâm Ảnh cười giải thích với Lê Minh Nguyệt, cánh tay kéo Lâm Ảnh của Lê Minh Nguyệt buông lỏng, ra vẻ không thể tin nổi.

ra như vậy.

Nhưng hiện thực tàn nhẫn, huống chỉ, nếu như không phải .James, cô chỉ sợ sẽ không quen biết được với Lâm Quân.

“Lợi dụng cô, có thể bị lợi dùng thì chỉ có thể nói các người là cùng một bọn, cô biết không? Bây giờ Nhật Linh không rõ tung tích, cô ấy vô tội biết bao!”

Nói tới đây, hai mắt Lê Minh Nguyệt đỏ bừng, bộ dạng cực kỳ ấm ức.

“Thật sự xin lỗi!”

Nhìn Lê Minh Nguyệt như vây, trong lòng Lâm Ảnh cũng thấy áy náy, cô nợ Lâm Quân, cũng nợ Lê Nhật Linh.

“Cô nói xin lỗi thì làm được gì, cô tới đây làm gì?”

Lê Minh Nguyệt liếc thấy hành lý sau lưng Lâm Ảnh, lại liếc nhìn căn biệt thự của Lâm Quân cách đó không xa, bản thân vốn đang nhàm chán, muốn tới thăm Hạ Ly và mấy đứa khác, không ngờ lại nhìn thấy một người có dáng vẻ, gương mặt cực kỳ giống với Lê Nhật Linh, tưởng rằng Lê Nhật Linh trở về, bây giờ cô gái này không phải Lê Nhật Linh, vậy cô ta tới đây làm gì. Lúc này trong mắt Lê Minh Nguyệt ngoại trừ chán ghét còn có thêm vẻ nghỉ ngờ.