MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 1401

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1401

548 từ · ~3 phút đọc

Chương 1401

“Trước giờ con bé đã thích âm nhạc, cha cũng đưa nó đi học rất nhiều, không ngờ sở thích giờ có chỗ dùng rồi”

“Xem ra con cũng phải để Hạ Ly đi học nhạc cụ gì đó mới được”

“Ài, con đừng bắt nạt cháu gái cha” Lê Vân Hàng giả vờ tức giận nói với Lâm Quân, hai người cười ha ha, không khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Vậy, cha, bao giờ cha định về thành phố Hà Nội?”

“Lúc nào cũng được, đợi mở xong cửa hàng cho Hạ Linh rồi, thì con đừng chê cái thân già này nhé.”

“Cha, cha nói gì đó, kể cả Nhật Linh không ở đây, thì con cũng coi cha là cha mình, vả lại, tiền mở cửa hàng để con trả đi, coi như là bồi thường nhỏ cho LX v.

“Vậy thì không ổn lắm” Lê Vân Hàng do dự một lúc, ông biết lần này không là gì với Lâm Quân, nhưng Lâm Quân đề nghị cũng vì để xin lỗi LX, nếu như trả tiền có thể khiến anh yên lòng đôi chút, thì cũng không sao.

Lâm Quân nhướng mày: “Cha khách sáo với con hả?”

“Được rồi được rồi, theo ý con, tự con liên lạc với Hạ Linh, chuyện của thanh niên các con, cha không tham gia nữa”

“Vâng, vậy trước khi cha về thành phố Hà Nội thì báo con một tiếng, con chuẩn bị trước, e là Hạ Ly nhớ cha quá rì âm Quân cười ngắt điện thoại, không hiểu sao tâm trạng ổn lên nhiều, định đặt vé máy bay.

về thành phố Hà Nội, nằm trên giường suy nghĩ.

Ở Thái, một người phụ nữ từ từ tỉnh dậy, nhìn bốn bề lạ lẫm, xoa huyệt Thái Dương của mình, phát hiện cả người mình cắm đầy ống, một người đàn ông đi vào, khua tay nói một đống nCôn ngữ mình không hiểu, đầu óc cô hỗn loạn.

“Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây? Người đàn ông này là ai?” Trong lòng người phụ nữ đầy nghi hoặc, định động đầy nhưng phát hiện ra cả người mình như bị tháo rời ra, đau đớn vô cùng.

Mà người đàn ông nọ thấy mình nói một hồi mà người trên giường vân không phản ứng gì, lắc đầu rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Chỉ một lúc sau, một người đàn ông Việt Nam tóc đen đi vào: “Chào cô, tôi là người của Đại sứ quán Thái Lan, có thôn dân phát hiện cô ở sông, đồng thời đưa cô đến bệnh viện, cô đã hôn mê được gần hai tháng, trên người cũng không có gì để chứng minh thân phận của cô, xin hỏi cô tên là gì, đến từ đâu? Là người Việt đúng không? Chúng tôi còn tiện liên lạc với người nhà cô”

Người phụ nữ mù mịt lắc đầu, trong đầu như sắp nổ tung, nhưng lại nói ra một câu tiếng Trung lưu loát: “Tôi không biết…”

“Vậy cô tên là gì?” Người đàn ông nhíu mày, nghe người phụ nữ nói chuyện, quả nhiên phán đoán của mình không sai, cô là người Trung.

“Tên…tôi không biết” Người phụ nữ cúi đầu, dường như đang cố nhớ lại, nhưng vẫn trống rỗng như lúc đầu.