MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 1418

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1418

460 từ · ~3 phút đọc

Chương 1418

Mẹ Hà nhìn thoáng qua cha Hà rồi nói.

bà nhìn chính bà đi”

“Thấy hai người vui vẻ như thế thì con cũng yên tâm rồi”

“Bà còn nói tôi Hà Dĩ Phong nheo mắt lại rồi cười.

“Con trai, mẹ nói cho con nghe, con đừng có nghe lời cha con, mấy thứ mà ông ấy nói chẳng có tác dụng gì đâu. Con nhìn mẹ đi, bây giờ vừa ra khỏi cửa đón gió là mẹ lại đau đầu.” Mẹ Hà nhếch miệng cười rồi vuốt vuốt thái dương của mình.

“Ha ha, đó là do năm xưa bà không chịu nghe tôi, ở cữ còn chưa ra tháng đã đòi đi ra ngoài, đã thế lúc đó còn ra ngoài lúc trời đang mưa.

Bây giờ có bệnh lại trách tôi à?”

“Không trách ông thì trách ail”

Mẹ Hà thấy mình nói không lại chồng mình nên bắt đầu ra chiêu sát thủ, tùy hứng cộng thêm không nói lý.

Hà Dĩ Phong nhìn hai ông bà nói nhao nhao thì cười, anh ta nghĩ tới Lê Minh Nguyệt còn đang nghỉ ngơi thì mới đi lên trước ngăn cản.

“Được rồi, cả cha cả mẹ đều đúng, con sẽ chú ý. Bây giờ Minh Nguyệt cần nghỉ ngơi, hai người cãi nhau như thế này sẽ ảnh hưởng không tốt tới cô ấy. Con ở đây một mình là được rồi, cha mẹ đi về đi, có cần cái gì thì con sẽ gọi điện thoại cho cha mẹ”

Hà Dĩ Phong nghiêng đầu rồi nói nhỏ nhẹ với cha mẹ Hà.

“Cũng đúng, bà già này cãi nhau ảnh hưởng tới Minh Nguyệt rồi đó, còn chưa chịu đứng đậy đi về theo tôi à”

Cha Hà vừa nói vừa đi kéo lấy cánh tay của mẹ Hà, mặc dù bà ấy đi theo nhưng ngoài miệng vẫn cố nói.

“Rõ ràng là ông tranh cãi trước nhé? Còn nữa, ông nói ai là bà già hả?”

Hà Dĩ Phong nhìn theo bóng lưng hai người, tiếng cãi nhau dần dân nhỏ lại thì anh ta cũng cười cười, thầm thở dài một hơi.

Hà Dĩ Phong nhìn gương mặt mệt mỏi của Lê Minh Nguyệt, anh ta dùng tay vuốt ve một chút, trong đầu chợt lóe lên những lời ông Lê nói.

Có thể mọi chuyện đều là trùng hợp hay không?

Hà Dĩ Phong cúi người xuống rồi gỡ một sợi tóc của Lê Minh Nguyệt từ trên bộ quần áo người bệnh của cô xuống. Anh ta nhìn thoáng qua dòng máu đang được truyền vào tĩnh mạch của cô ấy, cuối cùng vẫn quyết định thử một lần. Lỡ đâu trên thế giới này đúng thật là có chuyện trùng hợp như vậy thì sao? Duyên phận là một thứ vô cùng kỳ diệu.

“Khụ khụ!”