MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 490

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 490

535 từ · ~3 phút đọc

Chương 490: Vết chân bẩn

Giọng nói của anh rõ ràng vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không hề mang theo một chút dịu dàng.

Lê Nhật Linh biết tính khí của anh, cho dù bản thân cô không phối hợp, anh cũng sẽ ép buộc.

nhấc chân cô lên Cô biết điều vịn vào tủ giày, giơ chân phải lên.

Anh thuận lợi cởi giày cô ra, đổi sang dép đi trong nhà, chỉnh lại tất bông một chút sau đó mới lấy dép ra đưa cho Hoàng Ánh.

Hoàng Ánh càng nhìn càng không hài lòng, gần như kinh hồn bạt vía.

Con trai của bà ấy từ nhỏ đã kiêu ngạo, sao lại có lúc hầu hạ người khác như thế này chứ?

Nhìn dáng vẻ này, có lẽ nó đã chấp nhận Lê Nhật Linh rồi Nhưng Lâm Quân càng như vậy bà ấy càng không yên tâm để Lê Nhật Linh ở bên cạnh anh.

Thứ gọi là tình yêu có thể nuôi dưỡng con người cũng là thứ khiến con người tổn thương nhất.

Hoàng Ánh tự thay giày, nhưng lúc này lại phát hiện ra trong nhà không có dép cho trẻ con, ba người lớn đều đã thay xong giày, Lâm Niệm Sơ lúng túng đứng ở cửa, đôi giày da nhỏ trên chân sáng bóng.

Hoàng Ánh nhìn thấy, nói: “Không có dép thì thôi, Niệm Sơ đừng cởi giày nửa, cẩn thận kẻo bị lạnh”

Lâm Quân không nói gì, nhíu chặt mày, ngược lại Lê Nhật Linh lại ưm một tiếng.

Hoàng Ánh mỉm cười, cảm thấy Lê Nhật Linh cuối cùng cũng đã biết điều mà làm được một chuyện tốt. Bà ấy kéo tay của Lâm Niệm Sơ, lấy phong thái của người bề trên ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi vào trong.

Lê Nhật Linh dừng bước chân lại, cô đứng nguyên tại chỗ, yên lặng nhìn Lâm Niệm Sơ đi qua, trên mặt sàn lưu lại từng dấu chân lờ mờ. Cô nghĩ, có lẽ bản thân Lâm Niệm Sơ không hề làm.

sai điều gì, nhưng trong lòng của cô, sự tồn tại của cậu bé lại giống như cái gai.

Không cách nào xóa bỏ, chỉ có thể cất bỏ đi phần nào.

Lâm Quân nhìn ra được điểm khác thường của cô, dắt cô đi vào bên trong: “Chờ một lát tìm người qua đây lau là được.”

“Ừm’ Cô yên lặng gật đầu.

Những dấu chân trên sàn nhà có thể lau đi, nhưng Lâm Niệm Sơ không thể nào biến mất khỏi cuộc hôn nhân của cô được.

Hoàng Ánh vốn dĩ còn muốn để Lâm Quân và Lâm Niệm Sơ bồi dưỡng tình cảm, cho dù khả năng rất nhỏ nhưng bà ấy vẫn muốn thử.

Hoàng Ánh sờ đầu đứa cháu, âu yếm nói: “Niệm Sơ gọi cha đi”

Lâm Niệm Sơ sợ Lâm Quân, ngẩng đầu lên nhìn rồi lại cúi đầu xuống, cẩn thận gọi: “Cha”

“Đây là cô Linh”

Bàn tay nhỏ bé của Lâm Niệm Sơ nắm chặt lại, khi Hoàng Ánh còn cho rằng cậu bé không mở miệng gọi, thì cậu bé khẽ nhỏ giọng gọi: “Cô Linh…”

Hoàng Ánh thở phào một hơi, để Lê Nhật Linh nhìn cậu bé một lúc rồi lại kéo cháu trai vào trong phòng.