MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 680

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 680

610 từ · ~4 phút đọc

Chương 680: Tàu lượn siêu tốc

Hà Dĩ Phong nháy mắt với Lê Minh Nguyệt, cô gái nhỏ này vậy mà dám cười nhạo anh ta, có phải Hà Dĩ Phong giống loại người sẽ thù dai không.

Còn Lê Minh Nguyệt thì chỉ cảm thấy rất lạnh, nâng cao cổ áo và ôm chặt lấy cổ mình, hành động của Hà Dĩ Phong đơn giản là quá tàn nhấn.

“Quá đáng!” Lê Minh Nguyệt bĩu môi, muốn tát Hà Dĩ Phong hai cái cho bõ.

Hà Dĩ Phong không còn giận nữa, quàng tay qua vai Lê Minh Nguyệt, cười nói: “Không phải vừa rồi còn nhìn ngó xung quanh sao, sao bây giờ không muốn chơi nữa à?”

“Lê Minh Nguyệt còn đang lạnh run, bị kem làm ảnh hưởng không nhẹ, Hà Dĩ Phong quả thực đáng bị nguyền rủa!

Bên kia, Lâm Quân đưa hai đứa nhỏ và Lê Nhật Linh đi dạo một vòng không mục đích, Hòa Phong đột nhiên chỉ vào tàu lượn: “Mẹ, con muốn chơi cái này!”

Lâm Quân nhếch khóe miệng nhìn Lê Nhật Linh nói: “Không sợ dọa mẹ con sợ sao?”

Ánh mắt hòa Phong nhìn Lê Nhật Linh, Lê Nhật Linh gật đầu: “Không sao, đi thôi”

Lâm Quân cũng gật đầu, từ nhỏ anh chưa bao giờ thích đến những nơi như công viên giải trí, muốn thử cũng không phải không được, chẳng lẽ còn sợ Lê Nhật Linh nép vào vòng tay anh khi cô sợ sai? Lâm Quân nghĩ đến điều đó liền cảm thấy vui vẻ, khóe miệng khẽ nhếch, Một lúc sau, Hòa Phong và Tiểu Cảnh nhảy xuống tàu lượn, Lê Nhật Linh nhìn vẫn bình thường nhưng chỉ có Lâm Quân mím môi, khuôn mặt anh tái nhợt.

“Mẹ ơi, chơi tàu lượn vui quát Chúng ta đi thêm một vòng nữa nhé?” Hòa Phong và Tiểu Cảnh vảy bàn tay nhỏ bé của mình, hoàn toàn khác với những đứa trẻ khác khóc ngay khi vừa bước xuống tàu lượn.

Lông mày Lâm Quân giật giật, vừa nghĩ tới liền cảm thấy đầu óc choáng váng, nôn ran gay trước mặt Lê Nhật Linh và hai đứa nhỏ không phải sẽ rất mất mặt sao?

Nhìn thấy Lê Nhật Linh, Lâm Quân dường như không có phản đối, chuyện này lại bị hai đứa nhỏ đòi, anh đương nhiên phải gật đầu đồng ý, lúc đi mua vé, Lâm Quân lúc này không nhịn được muốn ngăn cản Lê Nhật Linh mua vé.

“Ọe..” Vừa mở miệng liền chạy về phía thùng rác, trong bụng tràn đầy lẫn lộn.

Nhật Linh quay lại sau khi mua vé, nhìn thấy hai đứa trẻ đứng ngây ra đó mà không có bóng dáng Lâm Quân đứng bên cạnh, cô cảm thấy hơi kì lạ, làm sao Lâm Quân có thể để lại hai đứa nhỏ ở đây tồi một mình biến mất “Cha đâu?”

Hòa Phong nhìn Lê Nhật Linh rồi chỉ vào bên đường cách đó không xa, Lê Nhật Linh nhìn thấy Lâm Quân đang nôn oe trong bóng tối, vì vậy cô nhanh chóng bế Hòa Phong đi tới, tìm trong túi xách, lấy ra một túi giấy nhỏ đưa cho Lâm Quân, nhẹ nhàng gõ vào tấm lưng rộng của anh.

Cảm thấy hơi đau lòng nhưng lại buồn cười nhiều hơn.

Lâm Quân thực sự đã nôn mửa thế này vì tàu lượn siêu tốc, điều này thật sự khiến cô vô cùng ngạc nhiên, mặc dù sức khỏe mỗi người khác nhau nhưng trong trí nhớ của cô, Lâm Quân luôn là một người đàn ông không sợ mọi thứ, cô vẫn nói sao không có gì làm khó được anh.