MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 80

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 80

546 từ · ~3 phút đọc

Chương 80: Dùng con gái bắc cầu.

Lê Nhật Linh vô cùng nghỉ ngờ việc bởi vì Lâm Quân trở về nước trước mà vụ làm ăn ở nước Mỹ đã tiêu rồi.

Cô vốn cho rằng cùng lắm anh chỉ ở phòng bệnh với mình dăm ba bữa sẽ đỉ, nhưng không ngờ anh lại ở bên cô suốt nửa tháng mãi cho tới khi cô xuất viện.

Lúc trước người của nhà họ Lê chỉ vội vàng đến thăm cô có một lần bây giờ lại bỗng nhiên mỗi ngày xuất hiện ở bệnh viện ân cần hỏi han.

Bà Lê ngồi ở mép giường lau nước mắt nhìn cô, ngoại trừ hỏi cô ăn có ngon không ra, bà ta không tìm được câu nào khác đề hỏi nữa; ông Lê thì luôn tìm mọi cách để nói chuyện với Lâm Quân, mang ý đồ muốn tìm được một chút chỗ tốt từ con rể; Lê Nhã Tuyết đứng ở sau lưng cha mình mỏi mắt trông mong nhìn chằm chằm gương mặt của Lâm Quân, thỉnh thoảng chen vào một câu.

Lần đầu tiên, ba người của nhà họ Lê ở lại phòng bệnh của cô hơn một tiếng đồng Cuối cùng Lâm Quân cảm thấy phiền khéo léo đuổi họ ra ngoài, ngay sau hôm đó, mỗi ngày người của nhà họ Lê đều chạy tới phòng bệnh của cô. Nhưng Lâm Quân sợ phiền phức, cơ bản chỉ nói chuyện với họ năm ba phút thì kêu họ bỏ đồ đạc xuống tiến họ ra ngoài, anh lấy cớ cô cần không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Người của nhà họ Lê ra về với vẻ mặt lưu luyến, nhưng đối tượng lưu luyến lại là Lâm Quân.

Có đôi khi không phải người khờ khạo cũng là một chuyện đáng buồn.

Cô có thể nhìn ra được cha tới đây chỉ dùng việc thăm mình làm cái cớ, ông ta muốn quang minh chính đại tiếp cận Lâm Quân. Nhưng cô là một con người, không phải món đồ, vì sao cha lại đối xử lạnh nhạt với cô như vậy? Rõ ràng khi cha đối xử với Lê Nhã Tuyết, thái độ không phải như thế.

Lâm Quân đương nhiên nhìn thấy sự mất mát trên mặt cô, đồng thời cũng nhìn thấy tình hình của nhà họ Lê.

Sau đó, người của nhà họ Lê vẫn luôn bị chặn ở bên ngoài không được vào bên trong phòng bệnh.

Khi xuất viện, chân trái của cô phồng lên, đi đứng không tiện, Lâm Quân kêu người mua một chiếc xe lăn đầy tới đây.

Anh bế ngang cô lên, đặt cô lên trên chiếc xe lăn, sau đó anh tự mình đầy cô ra ngoài.

Xe của nhà họ Lâm đến đón họ dừng ở ngoài cổng bệnh viện, Lâm Quân cúi người xuống nhẹ nhàng bế cô lên, đặt cô ngồi vào hàng ghế sau, còn dịu dàng cài dây an toàn cho cô, làm xong xuôi anh mới vòng qua bên kia, mở cửa xe ra ngồi vào bên cạnh có.

Ngay lúc cửa xe đóng lại, hai mắt của Lê Nhật Linh dường như bị thứ gì đó chiếu vào, nhìn hơi giống đèn flash của camera?

Cô nhìn khắp nơi lại không thấy ai đang cầm camera.