MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 804: 4

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 804: 4

380 từ · ~2 phút đọc

Chương 804

“Không nghiêm chỉnh” Lê Nhật Linh hờn dỗi nói, nhắm mắt lại, Lâm Quân cũng không động †ay động chân, hai người cứ ôm nhau như thế ngủ đến sáng.

Sáng hôm sau ba người thu dọn đồ đạc, xuất viện trở về khách sạn.

Lê Nhật Linh ngồi bên giường, nhìn Lâm Quân đang bận rộn thu dọn đồ đạc.

“Hai giờ chiều mới lên máy bay, anh thu dọn đồ đạc sớm như vậy, có phải r ở bên cạnh anh đúng không”

Mặc dù biết Lâm Quân muốn đưa cô rời khỏi đây càng sớm càng tốt, nhưng Lê Nhật Linh vẫn không nhịn được mà phàn nàn với anh “Em xem em nói kìa, đương nhiên anh muốn em luôn ở bên cạnh anh rồi, đây không phải là nghĩ đến an toàn của em, nên không thể không đưa em về sớm một chút sao?”

Lâm Quân hài lòng đẩy vali đã thu dọn xong đến bên giường, đi tới ngồi bên cạnh Lê Nhật Linh.

“Đói chưa?”

“Rồi” Lê Nhật Linh gật đầu.

“Vậy chúng ta gọi Dĩ Phong đi ăn cơm rồi sau đó tiễn em ra sân bay nhé”

“Vâng”

Ba người ngồi trong nhà ăn, rõ ràng Lê Nhật Linh có chút lơ đễnh.

không muốn em Uống đồ uống trong cốc, Lâm Quân vẫn không ngừng lải nhải bên tai “Sau khi trở về thì yên tâm đợi tin tức của bọn anh, đừng có suy nghĩ lung tung đấy”

“Mấy đứa trẻ ở nhà mà không nghe lời thì gọi điện thoại cho anh, anh sẽ mắng bọn nó”

Mới đầu thì Lê Nhật Linh còn đáp lại mấy tiếng ừ ừm, nhưng sau đó cô dứt khoát làm ngơ, ngồi ngẩn ra nhìn ra ngoài cửa số.

“Nhật Linh, em đang nghĩ gì vậy?”

Hà Dĩ Phong và Lâm Quân nhìn theo ánh mắt của cô ra ngoài cửa sổ, nhưng không thấy thứ gì đặc biệt cả, không khỏi có chút nghỉ ngờ.

“Không có. Cơm ngon lầm nha” Lê Nhật Linh cười.

“Từ lúc em đến nhà ăn vẫn luôn xuất thần, chưa ăn miếng nào, sao biết cơm ngon chứ?”

Hà Dĩ Phong hỏi đùa cô.

“A, vậy sao? Vậy mau ăn thôi. Không thì thức ăn đều nguội hết mất”

Lê Nhật Linh dùng đũa tùy ý gắp một món cho vào miệng.