MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 861: 1

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 861: 1

574 từ · ~3 phút đọc

Chương 861

“Đúng vậy!” Hà Dĩ Phong gật đầu một cái rồi nhìn Hạ Linh, anh ta không biết bây giờ mình nên nói cái gì mới đúng. Anh ta có thể khẳng định là mình đã thật lòng buông xuống tình cảm bây giờ toàn bộ trái tim của anh ta đã bị hình ảnh của Lê Minh Nguyệt lấp đầu từ lúc nào không biết.

“Em muốn đi với anh!”

“Em về nước để làm gì?”

Hạ Linh vuốt tay. Tất nhiên cô ấy sẽ không tùy tiện nói cho.

Hà Dĩ Phong là cô ấy làm thế bởi vì anh ta. Cô ấy rất tò mò về vợ của Hà Dĩ Phong. Cô ấy thật sự không biết, rốt cuộc mẫu người phụ nữ như thế nào có thể làm cho một cậu ấm phong lưu đa tình như Hà Dĩ Phong trở nên nghiêm túc: “Không có gì!

Lâu quá rồi không về nước nên em muốn quay lại một lần thôi.”

“Đợi đến khi chuyện của bác trai xong xuôi hết rồi em lại đi!” Hà Dĩ Phong lên tiếng từ chối không một chút do dự..

Không phải bởi vì lý do gì khác, anh ta chỉ không muốn để cho Lê Minh Nguyệt hiểu lầm.

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà gì cả! Bây giờ em đi đến Thành phố Hà Nội sẽ không có ai có thể chăm sóc em. Bao nhiêu năm rồi em không trở về, Thành phố Hà Nội biến hóa rất lớn, chưa quen thuộc với hoàn cảnh và lối sống nên không an toàn”

Hà Dĩ Phong nhíu mày, dời ánh mắt sang chỗ khác. Từ trước đến nay, con người anh ta luôn dễ dàng mềm lòng trước phụ nữ, anh ta không nỡ đứng nhìn phụ nữ khóc.

Hạ Linh đã không nhịn được muốn khóc lên, trong đôi mắt †o tràn đầy nước mắt, nhìn có vẻ yếu ớt đáng thương.

“Hà Dĩ Phong…”

“Hạ Linh! Đừng nghịch ngợm!” Hà Dĩ Phong nhấp môi, không đành lòng nói thêm những lời nặng nề, chỉ có thể thở dài móc ra khăn giấy đưa cho Hạ Linh.

“Em biết rồi! Nhưng mà em vẫn sẽ không bỏ qua” Hạ Linh xoay người chạy đi nhưng trong lòng lại xuất hiện trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lê Vân Hàng nói không sai. Mấy năm nay, cô ấy vẫn luôn một thân một mình, cũng bởi vì cô ấy không quên được hình bóng Hà Dĩ Phong, nhưng mà anh ta đã có cuộc sống hạnh phúc của mình.

“Khi nào thì đi thế?” Lâm Quân lấy điếu thuốc từ trong túi áo ngực ra rồi đưa cho Hà Dĩ Phong. Vừa rồi anh đang đi tới vườn hoa sau nhà, vốn định tản bộ một lát thì lại nhìn thấy cảnh này, nhất thời cũng không biết nên nói gì mới phải.

“Chắc là ngày mai” Hà Dĩ Phong cười cười, đuôi mắt khẽ cong lên. Anh ta cũng không khách khí, nhận lấy điếu thuốc lá từ tay Lâm Quân rồi châm lửa, động tác vừa ngầu vừa điêu luyện.

“Vậy cũng tốt, con trai và con gái yêu quý của tôi còn đang ở nhà cậu đấy, mau thay tôi về xem có phải chúng nó đã bị Lê Minh Nguyệt bỏ đói, người gầy rộc đi rồi không”

“Sao mà để đói được? Minh Nguyệt yêu thương ba cục cưng của cậu lắm, thương bọn nó tới mức tôi còn phải phát ghen đây này”