MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 870

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 870

513 từ · ~3 phút đọc

Chương 870

Lê Nhật Linh cười, nheo mắt nhìn người đàn ông trước mặt này, trong lòng cực kỳ ấm áp, trên người anh có loại sức mạnh có thể khiến cho người khác an tâm, chỉ cần ở bên cạnh anh, cô liền cảm thấy hạnh phúc.

Giống như trên thế giới này không còn khó khăn hay khổ nạn gì nữa.

“Sao vậy? Vẫn nhìn anh? Có phải cảm thấy chồng em vô cùng đẹp trai không?”

Chân mày Lê Nhật Linh giật giật, không biết nên nói gì, nhưng trên mặt lại xuất hiện vẻ không thể phủ nhận.

Lâm Quân lại không thèm để ý đến ánh mắt của cô, cười híp mắt gật đầu, còn cố làm ra vẻ sầu muộn vuốt tóc mình: “Xem ra em không nói lời nào chính là thầm chấp nhận, ai da!

Dáng dấp đẹp trai chính là đau khổ mà”

Lê Nhật Linh không nhịn được mà cười lên, biết Lâm Quân cố ý chọc tức mình.

“Chuyện cũng kể xong rồi, muốn nghe cái gì tiếp đâu?”

Lê Nhật Linh suy nghĩ một chút, nắm lòng bàn tay của Lâm Quân viết lên mấy chứ.

“Hòa Phong Hạ Ly? Được, để anh gọi điện cho bọn nhỏ.”

Ánh mắt của Lê Nhật Linh sáng lên, gật đầu nhìn Lâm Quân, Lâm Quân không vui, ghen giống như một đứa bé vậy: “Sao lúc em thấy anh không có kích động như vậy chứ”

“Lâm Quân? Sao lại gọi điện cho em vậy?” Thành phố Hà Nội ở bên kia vẫn đang là sáng sớm, Lê Minh Nguyệt dụi dụi mắt, không vui bĩu môi đứng lên.

“Nhật Linh nhớ con”

“Vậy sao không phải Nhật Linh gọi.”

“Thanh quản của em ấy có chút vấn đề, không thể nói chuyện” Lâm Quân kiên nhẫn giải thích.

“A? Vậy Nhật Linh có bị nặng không?” Lê Minh Nguyệt đột nhiên trở nên căng thẳng, cũng gần như là tỉnh khỏi giấc ngủ, vừa mặc quần áo vừa nói chuyện vơi Lâm Quân, gọi mấy đứa trẻ đến nghe điện thoại.

Vừa nghe thấy Lê Nhật Linh không thể nói được, Lê Minh Nguyệt định bắt đầu cuộc gọi video, Lê Nhật Linh nhận điện thoại di động, đầu tiên nhìn thấy chính là vẻ mặt ngủ say của Hạ Ly, bàn tay nhỏ vươn ra, đặt ở trên mặt mình, trong lỗ mũi còn nó nước mũi, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn bóp bóp gương mặt của con bé.

Lê Minh Nguyệt chọt chọt mặt của cô bé, Hạ Ly chu mỏ một cái, quay người tiếp tục giấc ngủ của mình.

“Hạ Ly, rời giường thôi.” Lê Minh Nguyệt chạy đến đầu bên kia, lại chọt chọt gương mặt nhỏ nhắn của cô bé.

Mà không biết Hạ Ly đang mơ cái gì, ánh mắt cong lên, lại không vui vì bị Lê Minh Nguyệt quấy rầy, lại quay người lần nữa.

Lê Minh Nguyệt bị một đứa bé không thèm để ý đến hai lần liền, nhìn Lâm Quân và Lê Nhật Linh ở đầu video kia đang cố gắng nín cười, cũng không vui chút nào.