MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 896: Chuwong 896

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 896: Chuwong 896

419 từ · ~3 phút đọc

Chương 896

“Được, nếu như con đã quyết định như vậy rồi, vậy chú sẽ tôn trọng quyết định của con. Hôm nay là Tết, con không ở nhà với cha sao?”

“Có ạ, chỉ là vừa đúng lúc có kết quả báo cáo, con hoảng loạn quá mà đi ra ngoài luôn.”

“Trời lạnh, con cũng nên về sớm một chút” Jackson quan tâm nói.

“Dạ vâng ạ”

Nghe được giọng điệu đầy quan tâm của Jackson, Hạ Linh rất cảm động, ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ lớn ở tòa nhà gần đó, bây giờ đã là chín giờ ba mươi lăm phút tối rồi. Cũng nên về nhà rồi.

“Vậy chú Jackson, tạm biệt, con đi trước đây ạ.”

“ừ”

Jackson đặt điếu thuốc trong tay xuống, đổi một chiếc điện thoại rồi bấm một dãy số.

“Đến bệnh viện nơi Hạ Linh làm báo cáo xét nghiệm ADN và yêu cầu làm một bản báo cáo ADN khác, lấy tên là Lê Nhật Linh”

“Đi ngay lập tức đi, càng nhanh càng tốt.”

Sau khi ngắt điện thoại, khóe miệng Jackson khế cong lên, nếu như Hạ Linh không nghe lời, vậy thì ông ta chỉ có thể giúp một tay thôi, để cô ấy không còn đường lui được nữa.

Lúc Hạ Linh về đến nhà, trong nhà vẫn còn sáng đèn, mọi người vẫn còn chưa ngủ.

Lê Nhật Linh và Lê Vân Hàng đang ngồi ở trong phòng khách nói chuyện.

“Hạ Linh, bên ngoài lạnh như vậy, chắc em lạnh còng luôn rồi phải không?”

“Không có ạ”

Lò sưởi trong phòng rất ấm, vừa mới từ thời tiết lạnh giá bên ngoài đi vào một nơi ấm áp như vậy khiến cho Hạ Linh hơi không quen, điều này khiến cho cô ấy chút nữa là đã chảy nước mũi, mũi cũng đã đỏ hết cả lên rồi.

“Chị con lo một mình con ở bên ngoài, bảo chị con đi nghỉ ngơi thì không chịu, muốn ngồi đây đợi con trở về mới được”

Lê Vân Hàng rót một ly trà nóng đưa cho Hạ Linh, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng.

Hạ Linh nhận lấy ly trà, tâm mắt không nhịn được mà nhìn về phía Lê Nhật Linh.

Lê Nhật Linh mỉm cười, hai tay ở trước mặt khẽ quơ nhẹ, ý muốn nói là không phải như vậy đâu.

“Là cha… Cha càng lo lắng cho em hơn, chị… Chị chỉ ngồi nói chuyện với cha thôi.”

Giọng nói khàn khàn và dáng vẻ cô lúc cố giải thích thật ra cũng có vài phần đáng yêu.