MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 898: Chuowng 898

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 898: Chuowng 898

382 từ · ~2 phút đọc

Chương 898

Lê Vân Hàng đi đến bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy sao, đột nhiên lại có chút nhớ người vợ quá cố của mình.

Ông chưa bao giờ nhắc đến mẹ của cô với cô và Lâm Quân, bọn họ cũng chưa từng hỏi ông, điều này thật sự khiến ông cảm tháy vô cùng nhẹ nhõm.

Lê Nhật Linh là một đứa nhỏ hiểu chuyện, rất biết cách quan tâm đến cảm nhận của người khác, điều này khiến lòng ông không khỏi cảm thấy chua xót và áy náy.

Mấy năm nay đại khái là cô đã chịu quá nhiều đau khổ nên mới có dáng vẻ như hiện giờ, là một đứa nhỏ biết suy nghĩ vì người khác.

Ra khỏi nhà, Lâm Quân vẫn nắm chặt tay Lê Nhật Linh.

Từ khi Lê Nhật Linh bị bệnh đến nay thì cô không được ra ngoài chơi.

Ngồi ở trong xe, nhìn thấy mọi người lái xe qua lại, ánh đèn nhấp nháy, còn có những cặp đôi nữa, trong tay truyền đến độ ấm, trong lòng cũng vô cùng ấm áp.

“Đi đâu?”

Nhật Linh quay đầu lại nhìn qua Lâm Quân – người đang nhìn chằm chằm vào cô.

“Anh sẽ không nói cho em, còn nữa, kế tiếp em không được phép nói. Em xem, nếu cổ họng của em bị đau, anh sẽ cảm thấy rất đau lòng.”

Lâm Quân thả tay ra, giúp cô chỉnh lại mũ và thắt lại chiếc khăn quàng cổ cho cô, động tác của anh rất nhẹ nhàng, giống như chăm sóc một con búp bê sứ mỏng manh.

Nhật Linh mỉm cười gật đầu.

Xe nhanh chóng dừng lại, Lâm Quân dẫn Nhật Linh xuống xe, nhưng bên ngoài chỉ là một quảng trường, bên ngoài quảng trường là sông, ngoài ánh đèn đơn giản, Nhật Linh cũng không nhìn ra có cái gì đặc biệt.

Cô nhìn Lâm Quân đầy nghi ngờ, Lâm Quân đương nhiên biết sự nghi hoặc của cô.

Anh kéo cô đi đến cái thang bên cạnh quảng trường, bước xuống thang, lúc này Nhật Linh mới phát hiện ra rằng có một chiếc thuyền lớn trên sông, nó chìm vào trong bóng tối, ngụy trang kĩ đến mức không thể bị con người phát hiện ra ngay lập tức.

“Em đã sẵn sàng chưa?”