MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng TrốnChương 986

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 986

504 từ · ~3 phút đọc

Chương 986

“Đúng vậy!”

“Tốt quá rồi, Lâm Cảnh và Hòa Phong rất nhớ mọi người.

Bao giờ mọi người mới về đây vậy?”

“Hạ Ly cũng rất nhớ mọi người”

Vẻ mặt của mấy đứa trẻ dần trở nên đáng thương, chúng chu chu miệng nhỏ, nhìn rất đáng yêu.

“Lâm Cảnh và Hòa Phong phải nghe lời đấy, lát nữa cha cùng mẹ làm xong việc sẽ về ngay, hai các con đều là những người đàn ông mạnh mẽ, nhất định phải bảo vệ em gái, nghe không?”

“Vâng ạ, bọn con đều là những người đàn ông mạnh mẽ!”

Nói xong còn cong cong cánh tay bụ bãm của mình như đang chứng minh mình rất cường tráng vậy.

Đúng là trẻ con mà, dễ buồn cùng dễ vui, thật giản đơn.

Trong đêm khuya thanh vắng, Lâm Quân tựa lưng vào đầu giường, anh đang suy nghĩ đến cuộc họp cổ đông ngày mai, nhìn bản báo cáo thật lâu rồi bỗng nghiêng đầu nhìn Lê Nhật Linh đang say ngủ.

Đối với việc lần này, anh không hề nắm quá chắc, thân phận của Nhật Linh đã bị bại lộ như vậy chắc chắn cô sẽ phải đối diện với nguy hiểm lần nữa, nhưng với tình cảnh hiện tại cũng chẳng còn cách nào tốt hơn cả.

Tay anh nâng lên, lơ đãng vuốt ve vài sợi tóc đang vương trên gương mặt cô, suy nghĩ thì chẳng biết đang trôi tận phương nào. Cánh tay nghịch ngợm của Lâm Quân khiến Lê Nhật Linh vốn đang ngủ không say lập tức giật mí mắt rồi tỉnh dậy.

“Hửm? Giờ này anh vẫn còn chưa ngủ à?”

Trong cơn mơ màng chưa dứt cô xoay người ôm lấy cánh tay của Lâm Quân, dùng ánh mắt mơ màng nhìn anh.

“Anh có chuyện muốn nói với em”

“Chuyện gì vậy?”

Lê Nhật Linh nghe giọng nói nghiêm túc của Lâm Quân thì lập tức lấy lại tinh thần lắng nghe.

“Cho em” Lâm Quân đưa bản xét nghiệm ADN trong tay sang cho Lê Nhật Linh.

Lê Nhật Linh mở to mắt nhìn Lâm Quân rồi ánh mắt lại rơi trên bản xét nghiệm trên tay mình.

Xem xong, cả người cô ngơ ra: “Đây là thật sao?”

Lâm Quân cũng đoán ra được phản ứng của cô sẽ như vậy, anh quả quyết gật đầu rồi vòng tay ôm chầm lấy Lê Nhật Linh vào ngực: “Đương nhiên, sao anh có thể đem chuyện này ra để đùa em được chứ?”

Lê Nhật Linh không nhịn được mà hít lạnh một hơi, trong lòng ngổn ngang, cô cũng chẳng biết trong lòng mình bây giờ là gì nữa.

Ánh mắt ban đầu bình tĩnh dần trở nên kích động rồi cuối cùng cô ôm chầm lấy Lâm Quân mà khóc òa lên.

Trong đêm thanh tĩnh, hai người thỏ thẻ nói chuyện tới tận bình minh, tựa như mọi chuyện chưa hề xảy ra.

Sáng ngày hôm đó, Lê Nhật Linh chủ động thắt cà vạt cho Lâm Quân, động tác của cô dịu dàng, ánh mắt có hơi sưng lên.