827 từ · ~5 phút đọc
Thượng Hải về đêm bị bao phủ bởi một màn sương mờ đục và ánh đèn neon rực rỡ từ những tòa cao ốc chọc trời. Tại căn biệt thự cổ kính của nhà họ Hứa, không khí lại mang một màu sắc khác hẳn, đó là sự xa hoa phù phiếm của tầng lớp thượng lưu đang tề tựu để chúc mừng đại tiểu thư Hứa Giai Kỳ tròn hai mươi tuổi.
Giai Kỳ đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, bàn tay run run chỉnh lại tà váy lụa trắng tinh khôi. Cô có vẻ đẹp thanh thuần như một nhành lan chớm nở, đôi mắt trong veo chưa từng nhuốm bụi trần. Cửa phòng khẽ mở, Hứa Thừa Phong bước vào với nụ cười lịch lãm thường trực trên môi. Anh ta tiến lại gần, đặt tay lên vai em gái, ánh mắt lướt qua sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ cô như thể đang chiêm ngưỡng một món hàng hóa đã được đóng gói kỹ lưỡng. Thừa Phong khẽ thì thầm rằng tối nay sẽ có một vị khách đặc biệt đến dự, một người có thể quyết định vận mệnh của cả gia tộc họ Hứa đang trên đà lung lay. Giai Kỳ nhìn anh trai với sự tin tưởng tuyệt đối, cô không hề hay biết rằng đằng sau lớp mặt nạ tử tế kia là một tâm hồn thực dụng đã mục nát từ lâu.
Dưới sảnh chính, tiếng nhạc cổ điển du dương hòa cùng tiếng va chạm của ly pha lê. Sự xuất hiện của Hứa Giai Kỳ bên cạnh anh trai nhanh chóng thu hút mọi ánh nhìn, nhưng cô lại cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách kỳ lạ. Ở góc tối nhất của khán phòng, một người đàn ông đang ngồi vắt chân trên ghế sofa bọc da, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt hắn nhưng không thể giấu đi khí thế áp bức đến nghẹt thở. Đó là Thẩm Quân Ngôn, kẻ đứng đầu Thẩm gia, người mà ngay cả hơi thở cũng khiến giới hắc bang phải kiêng dè. Hắn không cầm ly rượu, cũng chẳng trò chuyện với ai, đôi mắt hẹp dài như loài dã thú chỉ đóng đinh vào hình bóng nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng giữa đám đông.
Thẩm Quân Ngôn khẽ nhếch môi khi nhìn thấy sự ngây thơ lộ rõ trong từng cử chỉ của Giai Kỳ. Đối với hắn, sự thuần khiết là một thứ tội lỗi cần phải được vấy bẩn. Hắn nhìn sang Hứa Thừa Phong, người vừa khéo léo ra hiệu bằng một cái gật đầu đầy ẩn ý. Cuộc giao dịch ngầm đã được xác lập từ trước khi bữa tiệc bắt đầu. Hứa Thừa Phong tiến lại gần bàn tiệc, cầm lấy hai ly sâm panh và đưa cho em gái một ly. Anh ta giục cô hãy uống một chút để bớt căng thẳng trước khi ra chào hỏi những vị khách quý. Giai Kỳ ngoan ngoãn uống cạn, vị rượu nồng đậm trôi xuống cổ họng mang theo một cảm giác tê dại kỳ lạ bắt đầu lan tỏa.
Chỉ vài phút sau, tầm nhìn của Giai Kỳ trở nên nhòe đi, đôi chân cô lảo đảo không còn đứng vững. Thừa Phong nhanh chóng đỡ lấy em gái, nhưng thay vì đưa cô lên phòng nghỉ của gia đình, anh ta lại hướng về phía cửa sau của biệt thự, nơi một chiếc xe đen bóng loáng đã đợi sẵn. Thẩm Quân Ngôn bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân của hắn nện xuống sàn đá hoa cương nghe nặng nề như tiếng gõ cửa của thần chết. Hắn đón lấy cơ thể mềm nhũn của Giai Kỳ từ tay Thừa Phong, bàn tay to lớn siết chặt eo cô với một lực đạo mang tính chiếm hữu tuyệt đối.
Thừa Phong nhìn theo chiếc xe dần lăn bánh rời khỏi cổng biệt thự, gương mặt không một chút hối hận hay đau xót. Anh ta xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, tính toán về những dự án nghìn tỷ mà Thẩm Quân Ngôn vừa hứa hẹn sẽ rót vốn. Trong khi đó, ở băng ghế sau của chiếc xe, Giai Kỳ hoàn toàn mất đi ý thức, đầu cô gục nghiêng trên vai Thẩm Quân Ngôn. Hắn dùng ngón tay thô ráp mơn trớn đôi môi cô, ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng và dục vọng chiếm đoạt. Bữa tiệc sinh nhật tuổi hai mươi mà cô từng mong đợi thực chất chính là buổi lễ tế thần, nơi cô bị chính người thân duy nhất dâng hiến vào miệng cọp. Chiếc xe lao nhanh vào màn đêm thăm thẳm của Thượng Hải, hướng về phía dinh thự biệt lập của Thẩm gia, nơi những quy tắc đạo đức sẽ bị xóa sổ để nhường chỗ cho một chiếc lồng giam không lối thoát.