MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Ám Sát Ông Roger AckroydChương 3: ÔNG TRỒNG BÍ

Vụ Ám Sát Ông Roger Ackroyd

Chương 3: ÔNG TRỒNG BÍ

4,446 từ

Tôi báo với Caroline là mình sẽ dùng bữa tối ở Fernly. Chị ấy không những không phản đối, mà ngược lại: “Quá tuyệt vời,” Caroline hào hứng. “Rồi cậu sẽ được nghe hết toàn bộ chuyện. Mà tiện đây, có chuyện gì với cậu Ralph thế?”

“Với Ralph?” Tôi ngạc nhiên. “Chẳng có chuyện gì cả.” “Thế tại sao cậu ấy phải ở quán Heo rừng mà không về Biệt thự Fernly?”

Tôi không hề mảy may nghi ngờ lời nói của Caroline về chuyện Ralph Paton đang ở quán trọ trong làng. Riêng việc chị ấy nói ra là đủ cho tôi tin.

“Ackroyd bảo em là cậu ấy đang ở London cơ mà.” Tôi nói, rồi chợt giật mình vì lỡ quên mất nguyên tắc tối thượng là không bao giờ để rò rỉ thông tin.

“Ồ!” Caroline thích thú. Tôi có thể thấy ngay là mũi của chị hếch lên khi tiếp nhận thông tin này. “Cậu ấy đến ở tại quán Heo rừng từ sáng hôm qua. Giờ cậu ấy vẫn còn lưu lại đó. Tối qua còn đi chơi với một cô gái nữa.” Chị nói thêm.

Chuyện này không hề khiến tôi ngạc nhiên. Có thể nói cứ mỗi tối là Ralph lại có một cô gái để đi chơi cùng. Điều khiến tôi thắc mắc là tại sao cậu ấy lại chọn về làng King’s Abbot để chơi bời thay vì ở chốn phồn hoa đô hội kia.

“Một cô phục vụ quán rượu nào đó à?” Tôi hỏi.

“Tôi cũng không rõ. Chỉ biết là cậu ấy ra ngoài để gặp cô ấy. Còn không biết đó là cô nào.”

(Phải thừa nhận như thế hẳn Caroline đau đớn lắm.) “Nhưng tôi có thể đoán được là ai.” Chị tôi tiếp tục, không hề nản chí.

Tôi kiên nhẫn chờ đợi chị tiếp lời.

“Là em họ của cậu ấy.”

“Flora Ackroyd sao?” Tôi thốt lên.

Flora Ackroyd, dĩ nhiên, chẳng phải máu mủ ruột thịt gì với Ralph Paton, nhưng từ lâu mọi người đã coi Ralph là con đẻ của Ackroyd, nên mặc nhiên ai cũng xem hai người là anh em họ. “Chính là Flora Ackroyd.” Chị tôi nói.

“Nhưng sao cậu ấy không đến thẳng Fernly luôn nếu muốn gặp cô ấy?”

“Họ đang lén lút qua lại.” Caroline khoái trá đáp. “Không muốn để ông Ackroyd biết chuyện nên họ phải gặp nhau theo cách này.”

Tôi có thể chỉ ra cả tá lỗ hổng trong giả thuyết của Caroline, nhưng tôi kìm lại được. Rồi tôi tìm cách lái sang chủ đề khác bằng câu nhận xét bâng quơ về nhà hàng xóm mới chuyển đến.

Tư gia Larches cạnh chúng tôi gần đây mới có một người lạ chuyển đến sống. Caroline cực kỳ bứt rứt vì không khai thác được bất cứ thông tin gì về ông ấy, ngoại trừ việc ông là một người ngoại quốc. Mạng lưới “Cục Tình báo” cũng bộc lộ dấu hiệu bất lực trong trường hợp này. Hình như ông ấy cũng có dùng sữa, rau củ và thịt thà, và đôi khi cả cá như tất cả mọi người, nhưng có lẽ chẳng có ai trong đám chuyên cung cấp những thực phẩm đó nhặt nhạnh được thêm bất cứ mẩu tin tức gì về ông ta. Họ nói tên ông ta là Porrott, một cái tên nghe là đủ thấy vô lý, nên tôi tin là nó cũng không chính xác nốt. Có một điểm duy nhất mà chúng tôi biết chắc về người đàn ông này là ông ta rất thích trồng bí xanh.

Nhưng tất nhiên đó không phải là dạng thông tin mà Caroline đang lùng sục. Chị ấy muốn biết tường tận ông ấy đến từ đâu, làm gì, đã kết hôn hay chưa, vợ là ai, có con cái gì không, tên thời con gái của mẹ ông ấy là gì, những thứ như thế. Tôi tin là mấy ông phát minh ra mấy câu hỏi làm thị thực chắc chắn cũng cỡ như Caroline mà thôi.

“Chị Caroline yêu quý. Nghề nghiệp ông đấy thì quá rõ rồi còn gì. Ông ấy là thợ làm tóc về hưu. Cứ nhìn bộ ria của ông ấy là biết.”

Caroline không đồng tình. Chị ấy nói nếu ông ấy là thợ làm tóc thì mái tóc ông ấy lẽ ra phải gợn sóng uốn lượn, chứ không thể để kiểu thẳng đuột như thế được. Thợ cắt tóc nào chẳng vậy.

Tôi nêu một vài ví dụ về những ông thợ tóc thẳng mà tôi biết ngoài đời, nhưng Caroline không thấy thuyết phục.

“Tôi không sao cạy nổi miệng ông ấy.” Chị tôi giọng hậm hực. “Hôm rồi tôi có sang mượn mấy dụng cụ làm vườn, ông ấy tỏ ra lịch thiệp hết mức, nhưng tôi chẳng moi được tin gì cả. Cuối cùng tôi phải hỏi trắng ra là ông ấy có phải người Pháp không, thế mà ông ấy chỉ đáp không phải. Đến nước đó tôi chẳng buồn hỏi thêm gì nữa.”

Tôi bắt đầu thấy hứng thú hơn về vị hàng xóm bí ẩn của chúng tôi. Một người có đủ năng lực khiến Caroline phải ngậm miệng và dám cả gan để chị ấy — Nữ hoàng Sheba*— phải ra về tay trắng, thì hẳn không phải tay vừa. Chị Caroline tiếp tục, “Hình như nhà ông ấy có một chiếc máy hút bụi loại mới gần đây đang được chuộng…”

Nữ hoàng Sheba là nhân vật huyền thoại được đề cập trong cả Kinh Thánh lẫn Kinh Koran.

Đến đây, thấy ngay ý đồ vay tiền và gặng hỏi thêm tin tức đang sáng lên trong mắt bà chị, tôi lập tức lấy cớ rút ra vườn. Tôi cũng khá thích mấy việc vườn tược. Khi đang cắm cúi nhổ sạch rễ mấy cây bồ cồng anh thì tôi chợt nghe một tiếng kêu báo động vang lên ngay gần chỗ mình, rồi một vật thể nặng trịch bay vèo qua mang tai và rơi bẹp ngay xuống chân tôi. Một trái bí xanh!

Tôi giận dữ ngước sang trái, ngay bên kia bức tường hiện lên một gương mặt. Cái đầu hình quả trứng bị mái tóc đen khả nghi che phủ bên trên, cùng hai hàng ria mép khổng lồ, và một cặp mắt dò xét, đó không ai khác chính là vị hàng xóm bí ẩn của chúng tôi, ông Porrott.

Ông lập tức tuôn một tràng xin lỗi bằng thứ tiếng Anh lơ lớ

nhưng trôi chảy, “Tôi mong ngài thứ lỗi ngàn lần, thưa ngài. Tôi không có lời nào để biện hộ cho sự bất cẩn này. Tôi trồng bí xanh đã mấy tháng nay. Sáng nay tự dưng tôi cáu tiết với đám bí này. Tôi phải tống khứ chúng nó đi cho khuây khỏa - trời đất! Không chỉ nghĩa bóng mà còn cả nghĩa đen. Tôi bứt trái to nhất. Ném hắn qua bờ rào. Thưa ông, tôi thật đáng xấu hổ quá. Tôi xin cúi đầu nhận lỗi.”

Trước một tràng xin lỗi như vậy, cơn giận của tôi cũng tan biến. Xét cho cùng thì quả bí chết giẫm ấy cũng không va phải tôi. Nhưng tôi thành khẩn cầu trời cho cái trò ném rau củ khổng lồ qua hàng rào này không phải là thú tiêu khiển của ông bạn mới chúng tôi. Hàng xóm mà có thói quen như thế thì chúng tôi khó lòng mà quý mến cho được.

Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, ông hàng xóm nhỏ thó vội kêu lên, “A, không đâu. Xin đừng bận tâm. Tôi không có thói quen như thế này đâu. Nhưng chắc ngài cũng hiểu được tâm trạng bức bối của tôi bây giờ mà, thưa ông, ngày xưa trẻ khỏe ta đã quen mải miết chạy theo một mục tiêu nào đó rồi, quen dốc sức làm việc rồi, mong đến ngày được nghỉ ngơi thảnh thơi, thế mà sau cùng ta lại nhận ra, ta vẫn khao khát những ngày quay cuồng xưa cũ, và cả những công việc năm xưa ta tưởng ta mừng vui vì đã thoát, có phải vậy không?”

“Vâng.” Tôi chậm rãi đáp. “Tôi nghĩ ai cũng vậy thôi. Chính tôi đây có lẽ là một ví dụ điển hình. Một năm trước tôi có được thừa kế một khoản gia tài kha khá, đủ để tôi thực hiện ước mơ của mình. Tôi trước nay vẫn luôn muốn đi du lịch, được nhìn ngắm

thế giới. Cơ mà, như tôi đã nói rồi đấy, đó là chuyện của một năm trước, còn bây giờ như ông thấy, tôi vẫn còn mắc kẹt ở đây thôi.”

Ông hàng xóm nhỏ gật đầu, “Có những thói quen nó như cùm xích vậy. Chúng ta lao động vất vả để đợi đến ngày nghỉ ngơi, đến khi mục tiêu đã thành thì chúng ta lại nhận ra mình nhớ nhung cái công việc vất vả hàng ngày năm xưa. Cũng nói ông hay, công việc ngày xưa của tôi thú lắm. Chắc phải là cái nghề thú vị nhất trần đời luôn đấy.”

“Thế sao?” Tôi gợi chuyện. Trong giây phút đó, hình như tôi bị Caroline nhập hồn.

“Nghiên cứu bản chất con người, thưa ông!”

“Thế cơ đấy.” Tôi lịch sự ra vẻ nể trọng.

Vậy ra thợ làm tóc về hưu thật. Còn ai hiểu những bí mật của bản chất loài người hơn thợ làm tóc.

“Mà hồi đó tôi còn có một anh bạn thân, bao nhiêu năm liền luôn kề vai sát cánh với tôi. Thỉnh thoảng cũng hay dại dột khiến người ta lo lắng, dẫu vậy tôi quý mến anh ta lắm. Nói chắc ông chẳng tin nhưng giờ tôi nhớ anh ta đến độ nhớ cả cái bản tính ngốc nghếch đó nữa. Tôi nhớ anh ta tính nết ngây thơ, rồi thế giới quan rất trung thực, nhớ cả những kỷ niệm tôi trổ tài khiến anh ta phải ngạc nhiên và thán phục… tôi không thể tả hết với ông là tôi nhớ những thứ ấy như thế nào.”

“Ông bạn ấy qua đời rồi sao?” Tôi hỏi đầy cảm thông. “Không, bạn tôi vẫn sống và đang khấm khá lắm, nhưng cách đấy nửa vòng Trái đất cơ. Anh ta giờ đang sống ở Argentina.”

“Ở Argentina cơ à.” Giọng tôi không giấu được sự ghen tị. Bản thân tôi luôn ao ước được đặt chân đến Nam Mỹ. Tôi thở dài, ngước lên và bắt gặp ánh mắt cảm thông của ông Porrott. Có vẻ như ông hàng xóm nhỏ con ấy là người hiểu chuyện. “Sẽ có ngày ông đến đó du lịch mà, phải không?”

Tôi lắc đầu, không nén được tiếng thở dài thứ hai. “Lẽ ra là tôi đi rồi đấy chứ. Từ năm ngoái cơ. Nhưng hồi đó tôi quá dại dột, mà còn tệ hơn cả dại dột, tôi tham lam. Tôi đã đánh cược tất cả của cải cho một thứ phù du.”

“Tôi hiểu rồi.” Ông Porrott nói. “Vậy ra ông đổ tiền vào đầu cơ?” Tôi buồn bã gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy buồn cười, vẻ mặt của ông hàng xóm nhỏ con kỳ cục này trông hết sức nghiêm trọng.

“Không phải vào Mỏ dầu Porcupine đó chứ?” Ông ta chợt hỏi. “Ban đầu tôi cũng đã tính đến bên đó, tất nhiên, nhưng cuối cùng tôi quyết định rót tiền vào một mỏ vàng ở Tây Australia.” Ông hàng xóm trưng ra một vẻ mặt kỳ quặc mà tôi không thể lý giải được.

“Đó là Định mệnh.” Cuối cùng thì ông ta lên tiếng. “Định mệnh cái gì cơ?” Tôi hơi bực.

“Là định mệnh sắp đặt tôi luôn phải sống bên cạnh một ông từng nghiêm túc tính chuyện đầu tư cho Mỏ dầu Porcupine, và cả Mỏ vàng ở Tây Australia nữa. Nói tôi nghe, có phải ông cũng mê mệt những cô tóc màu nâu đỏ không?”

Tôi há miệng sững sờ nhìn ông hàng xóm, và rồi ông ta cười

phá lên.

“Không, không, tôi không bị điên. Ông đừng nghĩ quá. Tôi hỏi ông cái câu ngớ ngẩn như thế là bởi vì, ông thấy đấy, anh bạn mà lúc nãy tôi có kể ấy thì còn trẻ người non dạ, lúc nào cũng tin cánh phụ nữ ai cũng tốt đẹp cả, và nhìn cô nào cũng thấy xinh. Nhưng ông đây là một người cũng có tuổi rồi, lại còn là một bác sĩ, tức là hẳn phải biết hết cái gì là dại dột, cái gì là phù phiếm trên cõi đời này chứ. Ai cha cha, chúng ta lại còn là hàng xóm. Tôi tha thiết mong ông nhận quả bí xanh ngon lành nhất của tôi để làm quà cho cô chị gái tuyệt vời của ông.”

Nói đoạn ông cúi thụp xuống, bưng lên một quả bí khổng lồ ngon lành nhất trong vườn, rồi làm động tác trịnh trọng trao cho tôi. Đáp lại tấm thịnh tình, tôi cũng làm vẻ trang trọng đón nhận quả bí theo đúng tinh thần của người tặng.

“Quả thực, buổi sáng hôm nay không hề lãng phí chút nào.” Ông hàng xóm nhỏ nhắn vui vẻ nói. “Tôi làm quen được với một ông bạn giông giống anh bạn phương xa của mình. Nhân đây, tôi cũng muốn hỏi ông một câu. Ông chắc hẳn phải biết rõ mọi người trong cái làng bé xinh này. Vậy ông có biết cậu trai tóc đen, mắt đen, mặt mày tuấn tú là ai không? Cậu ta đi với cái dáng đầu ngật ra sau, và miệng lúc nào cũng nở nụ cười ấy.”

Theo lời tả của ông, tôi nhận ra ngay đó là ai.

“Chắc chắn là Đại úy Ralph Paton rồi.” Tôi chậm rãi. “Sao tôi lại chưa gặp cậu ta ở làng bao giờ nhỉ?”

“Không, lâu rồi cậu ta mới về đây. Nhưng cậu ấy là con trai, à phải là con nuôi chứ, của ông Ackroyd ở Biệt thự Fernly.”

Ông hàng xóm tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Tất nhiên rồi, tôi nhẽ ra tôi phải đoán ra chứ. Thấy ông Ackroyd nói chuyện về cậu ta nhiều lần lắm.”

“Ông cũng biết cả ông Ackroyd à?” Tôi hơi ngạc nhiên. “Tôi biết ông ấy từ hồi tôi còn làm việc ở London. Tôi đã đề nghị ông ấy không nói cho ai ở đây biết nghề nghiệp chính của tôi.”

“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói, hơi thấy buồn cười với kiểu làm màu thái quá như thế này.

Nhưng gã đàn ông bé nhỏ vẫn tiếp tục với nụ cười gần như tự đắc.

“Người ta thích sống ẩn danh hơn. Tôi không ngại bị làng nước nói ra nói vào. Tôi còn chẳng buồn đính chính tên mình ở làng này nữa.”

“Quả đúng thế.” Tôi đáp, chẳng biết nên nói gì.

“Ra là Đại úy Ralph Paton.” Ông Porrott đăm chiêu. “Và cậu ta đính hôn với cháu gái ông Ackroyd, cô Flora quyến rũ.” “Ai nói cho ông hay vậy?” Tôi kinh ngạc.

“Ông Ackroyd. Cách đây một tuần, ông ấy vui mừng về hôn ước này lắm, ông ta vốn ao ước chuyện thế này xảy ra từ lâu lắm rồi, chí ít là tôi hiểu ý ông ấy như thế. Thậm chí tôi tin là ông ấy đã phải gây áp lực với cậu con trai nữa cơ. Đó không bao giờ là cách sáng suốt. Một chàng trai trẻ nên kết hôn vì hạnh phúc của bản thân, chứ không phải để làm đẹp lòng ông cha dượng hay đòi hỏi của mình.”

Những suy đoán trong đầu tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi không thể hiểu tại sao Ackroyd lại có thể tin tưởng người đàn ông này đến mức bàn luận với ông ta cả chuyện cưới xin của con trai kế và cháu gái. Ackroyd vốn luôn tỏ vẻ niềm nở thân ái với những người ở tầng lớp thấp hơn, nhưng ông ấy cũng hiểu rất rõ phẩm giá và vị thế của mình. Tôi bắt đầu nảy sinh ý nghĩ nếu như vậy thì ông Porrott đây chắc chắn không thể là một thợ làm tóc được.

Che giấu vẻ bối rối, tôi vội hỏi luôn câu đầu tiên hiện ra trong đầu, “Sao ông để ý Ralph Paton vậy? Vì vẻ ngoài bảnh bao của cậu ấy à?”

“Không, không chỉ mỗi thế, dù đúng là cậu ấy nhìn quá ư điển trai so với cánh đàn ông nước Anh. Đây chính là kiểu vẻ đẹp mà các tiểu thuyết gia cho nữ thường hay mô tả là như Vị thần Hy Lạp. Nhưng không chỉ vậy, còn có một điều về chàng trai này mà tôi không thể hiểu nổi.”

Porrott kết thúc câu cuối bằng một âm điệu trầm ngâm, khiến tôi có cảm giác mơ mơ hồ hồ. Nó giống như thể ông đang suy xét chàng trai bằng con mắt trí tuệ nào đó mà tôi không thể hiểu nổi. Ngay khi ấy bỗng có tiếng chị tôi gọi vọng ra từ trong nhà, và cảm giác ấy cứ đeo đẳng tôi mãi.

Tôi đi vào nhà. Đầu Caroline vẫn còn đội nón, rõ ràng là mới ở ngoài làng về. Không cần rào trước đón sau, chị vào chuyện luôn, “Tôi mới gặp ông Ackroyd.”

“Vậy sao?” Tôi đáp.

“Tất nhiên tôi có dừng ông ta lại để hỏi chuyện, nhưng hình như ông ấy đang đi đâu vội lắm, cứ nôn nóng đòi đi. ”

Tôi chẳng băn khoăn gì chuyện đó. Hẳn ông ấy cũng ngại chạm trán Caroline như với bà cô Gannett sáng nay, hay thậm chí còn hơn thế ấy chứ. Caroline mà bám đuổi thì còn khó thoát hơn.

“Tôi hỏi ngay ông ấy về cậu Ralph. Ông ấy có vẻ hết sức kinh ngạc, không hay biết gì về việc con trai đang ở trong làng. Thậm chí ông ấy còn nói chắc là tôi nhầm lẫn gì rồi. Tôi! Nhầm lẫn!”

“Thật là hồ đồ.” Tôi cảm thán. “Lẽ ra ông ấy phải biết chị là ai chứ!”

“Thế rồi ông ấy báo với tôi là Ralph và Flora đã đính hôn.” “Chuyện đó em cũng có biết.” Tôi ngắt lời, giọng có đôi chút hãnh diện.

“Ai nói cậu hay?”

“Ông hàng xóm mới của chúng ta.”

Trong một thoáng, gương mặt Caroline chợt hiện rõ vẻ do dự, giống như một trái bóng Rulet đang bật lên không trung, lơ lửng giữa hai con số trong vòng quay. Thế rồi chị cưỡng lại được cái chủ đề ngoài lề hấp dẫn về ông hàng xóm ấy.

“Tôi có nói với ông Ackroyd rằng Ralph đang ở quán Heo rừng.” “Chị Caroline, chẳng lẽ chị không bao giờ uốn lưỡi trước khi nói sao? Chị có nghĩ được là mình có thể gây tổn hại đến người khác bằng cái thói quen đi rêu rao mọi chuyện một cách bừa bãi thế này à?” Tôi nói thẳng.

“Thật ngớ ngẩn. Mọi người đều có quyền biết chuyện. Tôi tự thấy mình có bổn phận nói cho họ biết. Chưa kể ông Ackroyd còn

tỏ ra biết ơn tôi nữa cơ.”

“Thật sao?” tôi khơi gợi, rõ ràng là sắp có thêm chuyện để nói. “Tôi nghĩ là ông ấy đã đến thẳng quán Heo rừng, nhưng nếu đúng như thế thì ông ấy sẽ không gặp Ralph ở đó đâu.” “Không ư?”

“Không. Vì lúc tôi về nhà bằng lối đường rừng…”

“Chị băng qua rừng?” Tôi chen ngang.

Mặt Caroline ửng đỏ.

“Hôm nay đẹp trời mà.” Chị cảm thán. “Tôi muốn đi lòng vòng một chút. Giờ đang mùa thu, rừng cây lá đỏ, phong cảnh tầm này là đẹp nhất trong năm đấy.”

Caroline chẳng bao giờ thèm đặt chân vào rừng, bất kể là mùa nào. Bình thường chị vẫn nói đi vào cái chốn ấy chỉ tổ dơ chân, rồi còn bao nhiêu thứ khó chịu có thể rớt xuống đầu mình. Không, chắc chắn lúc ấy máu sục sạo nhà chồn đã nổi lên nên chị mới dám chui vào rừng như thế. Khu rừng nằm bên rìa làng King’s Abbot, tiếp giáp với Biệt thự Fernly. Vào trong đấy, bạn có thể dễ dàng được trò chuyện với một cô gái mờ ảo nào đó mà cả làng không ai thấy trừ bạn.

“Rồi sao nữa?” Tôi gợi chuyện.

“Như tôi đã nói rồi đó, tôi đang đi vào rừng để về nhà thì bỗng dưng tôi nghe có tiếng nói.”

Caroline dừng lại.

“Rồi thì?”

“Một là giọng của Ralph Paton, tôi nhận ra được ngay. Còn

giọng kia là của một cô gái. Tất nhiên là tôi không có ý nghe lén.” “Hẳn thế rồi.” Tôi xen vào, châm chọc tán thành. Tuy nhiên, một lần nữa, châm chọc lại vô hiệu với Caroline.

“Nhưng làm sao tôi không nghe thấy cho được. Cô gái đang nói điều gì đó mà tôi nghe không ra, và Ralph trả lời, giọng giận dữ lắm, là: ‘Em yêu, chẳng lẽ em không nhận ra là có thể ông già sẽ cắt quyền thừa kế tài sản của anh hay sao? Mấy năm nay ông ấy đã chán anh đến tận cổ rồi. Thêm giọt nước nữa là tràn ly đấy. Chúng ta phải nhử nhử mồi thì cá mới cắn câu được, em yêu ạ. Anh sẽ giàu kếch sù khi ông bạn già kia từ giã cõi đời. Lão đấy bủn xỉn, nhưng tiền lão ấy thực sự rất nhiều. Anh không muốn lão ấy thay đổi di chúc. Em cứ để đấy cho anh, đừng lo.’ Từng lời từng chữ của cậu ấy đấy. Tôi nhớ không sai một câu. Nhưng xui là lúc đó tôi giẫm phải một nhánh cây khô, nghe tiếng động là họ nhỏ giọng rồi bỏ đi. Tất nhiên lúc đó tôi không đuổi theo hai người ấy được, nên chẳng nhìn ra cô gái ấy là ai.”

“Thế thì còn gì bức bối bằng.” Tôi nói. “Em lại tưởng chị phải chạy hụt hơi đến quán Heo rừng, vờ đến quầy bar làm một ly rượu brandy để dò xem cả hai cô phục vụ có đang làm việc lúc đó hay không chứ.”

“Cô gái đó chắc chắn không phải cô phục vụ nào.” Caroline đáp không do dự. “Thực ra, tôi dám cá đó là Flora Ackroyd, chỉ có điều…”

“Chỉ có điều như thế có vẻ vô lý.” Tôi đồng tình.

“Nhưng nếu đó không phải là Flora thì là ai mới được?” Chị tôi lập tức rà qua một lượt danh sách các cô gái trẻ sống quanh đây,

không quên liệt kê cả mức độ hợp lý và vô lý nếu họ là nhân vật nữ của câu chuyện.

Canh kịp lúc chị ấy dừng lại lấy hơi, tôi vu vơ vài lời về một bệnh nhân, rồi rút êm.

Tôi dự định tự mình đến quán Heo rừng. Giờ này hẳn Ralph Paton đã về đến đó rồi.

Tôi biết Ralph rất rõ, có lẽ là người hiểu cậu ấy nhất trong làng King’s Abbot này, bởi lẽ tôi từng biết mẹ cậu ấy trước cả khi cậu ra đời, vậy nên tôi nhìn thấu được những tâm tư thầm kín của cậu ấy mà người ngoài không thể biết được. Ở một khía cạnh nào đó, Ralph là nạn nhân hứng chịu những tính nết không mấy tốt đẹp di truyền từ người mẹ. Tuy không thừa hưởng thói rượu chè chết người, nhưng bên trong cậu lại có tâm lý nhu nhược. Như ông bạn mới quen sáng nay của tôi đã nhận xét, cậu đẹp trai đến mức phi thường. Ralph cao trên mét tám, người cân đối hoàn hảo, dáng vẻ săn chắc như vận động viên thể thao, da ngăm như mẹ cậu, cùng gương mặt tuấn tú, rám nắng luôn sẵn sàng nở một nụ cười. Ralph Paton là kiểu người không phải cố gắng làm gì nhiều, tự thân cậu đã toát lên vẻ hấp dẫn với người khác. Dù lối sống có buông thả và ngông cuồng, không sợ trời không sợ đất, nhưng cậu lại là một người dễ mến và bạn bè của cậu thì luôn hết lòng vì cậu.

Liệu tôi có thể giúp gì anh chàng này không? Tôi nghĩ mình có thể.

Sau khi hỏi thăm ở dưới quán Heo rừng và biết được Đại úy Paton mới về phòng, tôi đi lên phòng cậu và tự động vào phòng

mà không gõ cửa.

Trong khoảng khắc, nhớ ra những gì mình đã mắt thấy tai nghe, tôi e là mình khó được chào đón, nhưng dẫu thế nào tôi cũng không được tỏ vẻ e sợ trước mặt cậu ta.

“Ôi, là bác sĩ Sheppard đó à? Thật vui được gặp ông.” Ralph bước đến chỗ tôi, tay dang ra, gương mặt sáng bừng một nụ cười.

“Thật đúng người tôi mong được gặp giữa cái chốn địa ngục trần gian này.”

Tôi nhướn mày, “Chỗ này bị làm sao?”

Cậu cười vẻ chán nản, “Chuyện dài lắm. Dạo này mọi chuyện không được êm đẹp lắm, bác sĩ ạ. Nhưng để đấy đã, ngài uống chút gì nhé?”

“Vâng, cảm ơn.” Tôi đáp.

Ralph nhấn chuông gọi phục vụ, rồi quay lại ném mình xuống ghế. Cậu rầu rĩ, “Nói trắng ra, tôi đang bị bế tắc kinh khủng. Thú thực, tôi chẳng biết mình nên làm gì tiếp theo nữa.” “Có chuyện gì sao?” Tôi hỏi, ra chiều thông cảm.

“Là ông cha dượng quỷ tha ma bắt của tôi.”

“Ông ấy đã làm gì sao?”

“Vấn đề không phải là ông ấy đã làm gì, mà là ông ấy sẽ làm gì.”

Phục vụ quán nghe tiếng chuông đã đi lên, và Ralph gọi vài thức uống. Khi người đàn ông đi ra lần nữa, cậu ngồi ôm gối thu mình trên ghế bành, vẻ khổ sở.

“Chuyện có thực sự… nghiêm trọng không?” Tôi hỏi. Ralph gật đầu.

“Lần này thì tôi thảm rồi.” Cậu đáp, không hề có ý đùa. Âm điệu nghiêm trọng bất thường trong giọng nói của cậu ta khiến tôi hiểu rằng cậu đang nói thật. Mà khiến cho Ralph phải lo lắng thì hẳn đó không phải chuyện lớn bình thường. “Thực ra,” cậu tiếp, “tôi không thể nhìn thấy tương lai cuộc đời mình rồi nó sẽ về đâu… mà thấy thì tôi cũng toi.” “Liệu tôi có giúp được…” Tôi đề nghị.

Nhưng cậu ta lắc đầu cương quyết.

“Ngài thật tốt bụng, bác sĩ ạ. Nhưng tôi không thể để ngài bị lôi vào vụ này. Lần này tôi phải tự thân vận động thôi.” Cậu im lặng một lúc, rồi lại lặp lại câu nói, bằng một giọng hơi khác, “Phải… tôi phải tự thân vận động thôi…”