MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Trong Lồng KínhChương 1: Bản hợp đồng đắt giá nhất thành phố S

Vũ Điệu Trong Lồng Kính

Chương 1: Bản hợp đồng đắt giá nhất thành phố S

584 từ · ~3 phút đọc

Mùa đông ở thành phố S năm nay đến sớm hơn thường lệ. Những hạt mưa phùn li ti bám vào tà áo khoác dạ mỏng manh của Diệp Ninh, khiến cái lạnh như thấm vào tận xương tủy. Cô đứng trước cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự Phó gia, hít một hơi thật sâu để ngăn đôi bàn tay đang run rẩy.

Cách đây một tuần, cô vẫn còn là "Công chúa Thiên nga" của Học viện múa, là niềm tự hào của cả dòng họ Diệp. Thế nhưng, chỉ sau một đêm, cha cô bị kết tội gian lận tài chính, toàn bộ tài sản bị niêm phong. Mẹ cô vì quá sốc mà lên cơn đau tim, hiện vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt với hóa đơn viện phí tăng lên theo từng giờ.

Để cứu cha, để giữ lại mạng sống cho mẹ, Diệp Ninh chỉ còn một con đường duy nhất: Tìm đến "Ác ma thành phố S" — Phó Cận Thâm.

Cánh cửa gỗ sồi lớn mở ra, quản gia Lâm dẫn cô vào phòng khách. Căn phòng rộng đến mức Diệp Ninh cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát. Trên chiếc ghế sô pha đắt đỏ, một người đàn ông đang ngồi vắt chân, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính bảng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen, nút cổ mở hờ để lộ xương quai xanh nam tính và làn da hơi lợt lạt của người thường xuyên làm việc trong nhà.

"Đến rồi à?" Giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến Diệp Ninh cứng đờ người.

"Phó tiên sinh... tôi đến để thực hiện thỏa thuận." Diệp Ninh lấy hết can đảm lên tiếng.

Phó Cận Thâm lúc này mới ngẩng đầu. Ánh mắt anh sắc lẹm, lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì lạnh của cô, rồi dừng lại ở đôi chân dài thon thả của một vũ công. Anh nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc: "Diệp tiểu thư, nghe nói em là thiên tài múa ballet? Nhưng ở chỗ tôi, tôi không cần thiên tài, tôi cần một người... nghe lời."

Diệp Ninh cắn môi, thầm mắng trong lòng: Cái đồ độc tài! Nếu không vì một tỷ tệ kia, tôi thà đi múa cột ở quán bar còn hơn phục vụ anh! Nhưng ngoài mặt, cô lại cúi đầu, giọng ngọt xớt: "Chỉ cần anh cứu cha tôi, bảo tôi làm gì cũng được. Kể cả việc quét rác hay lau kính..."

"Em nghĩ tôi thiếu người lau kính sao?" Phó Cận Thâm đứng dậy, sải bước dài tới trước mặt cô. Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng và hương bạc hà thanh mát. "Ký vào đây. Từ nay về sau, em là 'vật sở hữu' của tôi. Không có sự cho phép của tôi, không được ra ngoài, không được nhìn đàn ông khác, và quan trọng nhất..." Anh cúi xuống sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình, "Mỗi ngày phải làm tôi vui."

Diệp Ninh nhìn bản hợp đồng dày cộm trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô cầm bút, ký tên một cách dứt khoát. Trong thâm tâm, cô tự an ủi: Thôi thì coi như đi đóng phim kinh dị, mà cát-xê lại cực kỳ cao. Cố lên Ninh Ninh, mày làm được!