MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Trong Lồng KínhChương 13: Tin vui bất ngờ

Vũ Điệu Trong Lồng Kính

Chương 13: Tin vui bất ngờ

582 từ · ~3 phút đọc

Thành phố S vào những ngày giáp Tết bỗng trở nên hối hả hơn. Trong biệt thự họ Phó, Diệp Ninh đang ngồi thẫn thờ nhìn ra vườn hoa hồng bắt đầu chớm nụ. Đã lâu rồi cô không có tin tức cụ thể về vụ án của cha mình. Dù Phó Cận Thâm luôn trấn an rằng mọi chuyện đang ổn, nhưng trong lòng cô vẫn như có một tảng đá đè nặng.

Đúng lúc đó, Phó Cận Thâm trở về nhà sớm hơn thường lệ. Gương mặt anh không còn vẻ lạnh lùng thương trường mà phảng phất một chút phấn chấn. Anh đi thẳng đến chỗ Diệp Ninh, không nói không rằng, bế bổng cô lên rồi xoay một vòng.

"A! Phó Cận Thâm, anh điên rồi sao? Bỏ tôi xuống!" Diệp Ninh vừa sợ vừa buồn cười, hai tay bám chặt lấy vai anh.

"Ninh Ninh, có tin tốt rồi. Luật sư vừa gọi điện, bằng chứng ngoại phạm của cha em đã được xác thực. Ngày mai ông ấy sẽ được chuyển về khu vực quản thúc tại gia để chờ ngày xét xử cuối cùng."

Diệp Ninh sững người, đôi mắt cô nhanh chóng nhòe đi. Cô không dám tin vào tai mình: "Anh nói thật sao? Cha tôi... cha tôi sắp được về nhà?"

"Phải, là thật." Phó Cận Thâm đặt cô xuống, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt lăn trên má cô. "Mọi việc tôi hứa với em, tôi đều sẽ làm được."

Cảm xúc vỡ òa, Diệp Ninh nhào vào lòng anh khóc nức nở. Đây là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của lòng biết ơn vô hạn.

Cả buổi chiều hôm đó, Diệp Ninh như biến thành một con người khác. Cô chạy đôn chạy đáo khắp nhà, dọn dẹp phòng khách, chuẩn bị món ăn, thậm chí còn tranh cả việc lau sàn với người giúp việc. Quản gia Lâm nhìn thấy cảnh này thì hốt hoảng:

"Diệp tiểu thư, cô cứ để chúng tôi làm! Nếu Phó tiên sinh thấy cô làm việc nặng, ngài ấy sẽ trừ lương chúng tôi mất!"

"Không sao đâu bác Lâm, cháu vui quá nên không ngồi yên được!" Diệp Ninh cười toe toét, tay cầm cái giẻ lau múa một đường ballet điệu nghệ khiến bác Lâm chỉ biết lắc đầu cười trừ.

Tối hôm đó, để ăn mừng, Diệp Ninh quyết định đích thân xuống bếp làm món sườn xào chua ngọt – món tủ của cha cô. Nhưng vì quá phấn khích, cô bỏ nhầm muối thành đường, rồi lại bỏ nhầm giấm thành nước mắm. Kết quả là một đĩa sườn có mùi vị... không thể tả nổi.

Phó Cận Thâm nhìn đĩa sườn, rồi nhìn ánh mắt mong chờ của Diệp Ninh. Anh dũng cảm gắp một miếng, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống dưới cái nhìn nín thở của cả nhà.

"Thế nào? Ngon không anh?"

Phó Cận Thâm uống cạn một ly nước lớn, sau đó gật đầu tỉnh bơ: "Rất... độc đáo. Có lẽ đây là món sườn mang phong cách 'hậu hiện đại' mà tôi từng được ăn."

Diệp Ninh nếm thử một miếng rồi nhăn mặt: "Eo ơi, kinh quá! Sao anh vẫn nuốt được hay vậy?"

"Vì là em làm." Anh nháy mắt một cái, khiến Diệp Ninh đỏ bừng mặt. Sự hài hước của anh ngày càng tăng tỉ lệ thuận với tình yêu dành cho cô, khiến không gian biệt thự vốn lạnh lẽo giờ đây tràn ngập tiếng cười.