Phó Cận Thâm đi làm cả ngày không về. Diệp Ninh đứng ngồi không yên, cô theo dõi tin tức trên mạng và thấy tên anh cùng cha mình đang bị đưa ra bàn tán dữ dội. Họ nói anh dùng tiền che lấp tội lỗi cho gia đình tội phạm, họ đòi tẩy chay tập đoàn của anh.
Gần nửa đêm, Phó Cận Thâm mới trở về. Anh trông vô cùng mệt mỏi, cà vạt nới lỏng, đôi mắt hằn lên những tia máu. Thấy Diệp Ninh vẫn ngồi đợi ở phòng khách, anh khựng lại.
"Sao em chưa ngủ?"
Diệp Ninh không nói gì, cô đi tới, nhẹ nhàng cởi áo khoác cho anh rồi ôm chặt lấy anh từ phía sau. "Xin lỗi anh... vì gia đình tôi mà anh gặp rắc rối lớn như vậy."
Phó Cận Thâm xoay người lại, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Ngốc ạ, rắc rối này là do đối thủ của tôi tạo ra, gia đình em chỉ là cái cớ thôi. Em không được phép nhận lỗi về mình."
Anh dẫn cô vào phòng ngủ. Trong không gian tối mờ, chỉ có ánh đèn đường hắt qua rèm cửa, Diệp Ninh cảm nhận được sự mệt mỏi và cả sự khao khát hơi ấm của anh. Cô chủ động đẩy anh xuống giường, rồi bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh.
"Để tôi giúp anh thư giãn một chút."
Bàn tay mềm mại của cô lướt trên những thớ cơ săn chắc của anh, mang theo một làn gió mát lành xua tan đi sự căng thẳng. Phó Cận Thâm nhắm mắt tận hưởng, nhưng rồi cảm xúc trong anh bùng nổ khi Diệp Ninh cúi xuống hôn lên sống mũi anh.
Anh xoay người, ép cô xuống dưới thân mình. "Ninh Ninh, em có biết mình đang làm gì không?"
"Tôi biết... tôi muốn ở bên anh, chia sẻ với anh mọi thứ." Cô thầm thì, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tin cậy.
Trong bóng đêm sâu thẳm, nụ hôn của họ mang theo sự an ủi và thấu hiểu. Anh chiếm hữu cô một cách chậm rãi, như muốn khắc ghi từng nhịp thở, từng xúc cảm vào tâm khảm. Đây không phải là một cuộc hoan lạc thông thường, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn đang cùng nhau đối mặt với bão tố.
Cảm giác da thịt chạm vào nhau, sự nóng bỏng của hơi thở và nhịp tim đập dồn dập khiến mọi lo âu ngoài kia dường như tan biến. Phó Cận Thâm khàn giọng nói bên tai cô: "Chỉ cần có em, tôi không sợ bất cứ điều gì cả."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu qua cửa sổ, Diệp Ninh thấy Phó Cận Thâm vẫn đang ngủ say, cánh tay anh siết chặt lấy eo cô như sợ cô biến mất. Cô mỉm cười, khẽ hôn lên cằm anh. Cô biết, dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, cô cũng sẽ không bao giờ rời bỏ người đàn ông "ác ma" nhưng có trái tim ấm áp này.