890 từ
Mặt trời buổi sáng vừa lên, ánh nắng vàng rực xuyên qua cửa sổ chiếu xuống căn phòng nhỏ nơi Trần Vũ được nuôi dưỡng. Nhưng khác với vẻ tươi sáng ngoài kia, trong lòng gia tộc, không khí nặng nề như có mây đen che phủ.
Tin tức “đứa trẻ mang Thiên Mệnh Ác Nhân Cấp SSS” không chỉ lan khắp nội tộc, mà còn bắt đầu rò rỉ ra ngoài, khiến vô số thế lực chính đạo và tà đạo đều chấn động.
Âm Mưu Giam Cầm
Tại đại điện, trưởng lão thứ ba lạnh lùng lên tiếng:
– “Nó đã thức tỉnh sát khí ngay từ khi còn trong tã lót. Hôm qua, sát khí đó giết chết cả sinh vật nhỏ trong phòng. Nếu để nó lớn lên, chẳng khác nào nuôi hổ trong nhà!”
Một trưởng lão khác tán đồng:
– “Chúng ta không thể giết nó trực tiếp, e rằng sẽ bị thiên đạo oán phạt. Nhưng chúng ta có thể giam nó lại, phong ấn toàn bộ kinh mạch, khiến nó vĩnh viễn chẳng thể bước ra khỏi căn phòng này.”
Người mẹ của Trần Vũ đứng phắt dậy, giọng run run nhưng kiên quyết:
– “Các ngươi muốn nhốt con ta như súc vật sao!? Nó là huyết mạch của gia tộc này!”
Tiếng cãi vã vang lên khắp đại điện. Nhưng phần lớn ánh mắt đều lạnh lùng – họ không coi Trần Vũ là người, mà là một mối họa cần kiểm soát.
Linh Hồn Trưởng Thành Trong Thân Xác Trẻ
Trong nôi, Trần Vũ im lặng lắng nghe hết tất cả. Dù chỉ mới là một đứa trẻ đỏ hỏn, nhưng linh hồn hắn là một cường giả từng trải máu và phản bội.
Hắn hiểu rõ: gia tộc này không bao giờ chấp nhận hắn. Họ có thể không giết hắn ngay, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ tìm cách bóp chết tương lai hắn.
Trong đầu vang lên tiếng hệ thống:
[Nhiệm vụ phụ: Thoát khỏi sự giam cầm.]
[Yêu cầu: Gây sợ hãi cho gia tộc, chứng minh sức mạnh vượt ngoài kiểm soát.]
[Phần thưởng: Kỹ năng mới – “Hấp Huyết Thôn Phệ (Lv1)”.]
Trần Vũ nhếch khóe môi non nớt, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo:
– “Các ngươi muốn nhốt ta? Vậy ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào là nỗi sợ của Ác Nhân Cấp SSS.”
Máu Đầu Tiên – Người Trong Tộc
Đêm đó, một nhóm thị vệ được lệnh tiến vào phòng. Trong tay bọn chúng cầm trận pháp phong ấn, chuẩn bị khắc lên cơ thể đứa bé.
– “Nhanh lên, chỉ cần phong ấn xong, nó sẽ không bao giờ trở thành hiểm họa nữa!” – tên đội trưởng hạ giọng.
Người mẹ tuyệt vọng che chắn phía trước, nhưng bị thô bạo gạt sang một bên. Nàng hét lớn, đôi mắt đỏ hoe:
– “Không! Các ngươi không được làm vậy!”
Đứa bé trong nôi – Trần Vũ – mở mắt. Đôi đồng tử đỏ rực phát sáng trong bóng đêm, khiến đám thị vệ giật mình như bị nhìn thấu linh hồn.
Trong nháy mắt, sát khí bùng nổ.
Một làn khí đen đỏ tỏa ra, bao phủ cả căn phòng. Đám thị vệ hét lên kinh hãi, thân thể run rẩy, trận pháp trong tay nổ tung thành từng mảnh vụn.
Tên đội trưởng chưa kịp phản ứng thì cổ họng bị siết chặt bởi một luồng khí vô hình. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, xương cổ hắn gãy gập, cơ thể rơi xuống như một bao tải rỗng.
Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ nền nhà.
[Điểm Ác Nhân +100.]
[Kỹ năng mới mở khóa: Hấp Huyết Thôn Phệ (Lv1).]
Ngay sau đó, máu từ thi thể bị hút vào cơ thể nhỏ bé của Trần Vũ, hòa tan thành năng lượng tinh thuần. Làn da non nớt thoáng chốc trở nên hồng hào, khí tức tăng vọt.
Cơn Sợ Hãi Lan Rộng
Những thị vệ còn lại sợ hãi đến tột độ, quỳ rạp xuống, run rẩy kêu gào:
– “Ác… Ác Nhân! Đây thật sự là Ác Nhân Cấp SSS!”
– “Chúng ta không thể phong ấn nó… nó vượt ngoài khả năng của chúng ta rồi!”
Người mẹ ôm chặt lấy Trần Vũ, vừa kinh hãi vừa đau lòng. Nhưng khi nhìn ánh mắt con trai – lạnh lẽo, vô tình – nàng chợt hiểu: đứa con này không bao giờ có thể đi con đường bình thường được nữa.
Hệ Thống Báo Hiệu
Trong đầu Trần Vũ, giọng hệ thống lạnh lẽo vang lên:
[Nhiệm vụ phụ hoàn tất: Thoát khỏi sự giam cầm.]
[Phần thưởng: Hấp Huyết Thôn Phệ (Lv1) – Kỹ năng cho phép hấp thu huyết khí và sức mạnh từ kẻ bị giết, chuyển hóa thành năng lượng cho bản thân.]
[Điểm Ác Nhân hiện tại: 110.]
Trần Vũ khẽ cười trong lòng:
– “Đây mới chỉ là khởi đầu… Từ nay, ta sẽ dùng máu của chính gia tộc này để chứng minh sức mạnh của Ác Nhân Cấp SSS!”
Mầm Mống Loạn Lạc
Cái chết của đội trưởng thị vệ lan ra khắp tộc như một tiếng sét ngang trời. Các trưởng lão càng thêm chắc chắn: thằng bé này là mối họa cần phải diệt trừ bằng mọi giá.
Trong khi đó, Trần Vũ lặng lẽ nằm trong nôi, ánh mắt đỏ như máu, tựa như đang tuyên bố:
– “Ngày ta lớn lên, sẽ là ngày máu của các ngươi tưới đỏ cả gia tộc này.”