Thẩm Dao trở về Trình gia trong sự mệt mỏi, nhưng cô không có thời gian để nghỉ ngơi. Trình Hạo đã ném cho cô một bộ lễ phục lộng lẫy cùng lời ra lệnh lạnh lùng: Cô phải đi cùng hắn đến buổi triển lãm trang sức quốc tế tối nay để giữ thể diện cho Trình thị.
Tại sảnh tiệc của khách sạn 6 sao, Thẩm Dao trong bộ váy lụa trắng thanh khiết như một đóa bách hợp giữa rừng hoa hồng rực rỡ. Tuy nhiên, bàn tay Trình Hạo đang siết chặt lấy eo cô lại khiến cô cảm thấy như mình đang bị xiềng xích.
— "Tươi tỉnh lên!" – Trình Hạo nghiến răng thì thầm bên tai cô – "Đừng có trưng bộ mặt đưa đám đó ra trước mặt đối tác của tôi."
Đúng lúc đó, đám đông bỗng dưng dạt ra hai phía, nhường lối cho một người đàn ông vừa xuất hiện. Phó Kính Duật bước vào với phong thái của một bậc đế vương, bộ suit đen cắt may thủ công tôn lên vóc dáng cao lớn và khí chất lạnh lùng áp đảo.
Tim Thẩm Dao đập lệch một nhịp. Cô vô thức cụp mắt xuống, đôi chân khẽ dịch chuyển khiến chiếc lắc chân kim cương xanh dưới gấu váy lụa lấp lánh nhẹ.
— "Ồ, Phó tổng cũng hạ cố đến đây sao?" – Trình Hạo nở nụ cười giả tạo, kéo Thẩm Dao tiến lại gần để chào hỏi. Hắn muốn khoe khoang người vợ xinh đẹp của mình như một món trang sức đắt tiền – "Giới thiệu với anh, đây là vợ tôi, Thẩm Dao."
Phó Kính Duật dừng bước. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt đang tái nhợt của Thẩm Dao rồi dừng lại ở bàn tay Trình Hạo đang đặt trên eo cô. Đôi mắt anh tối sầm lại, mang theo sự nguy hiểm của một loài thú dữ đang nhìn thấy kẻ khác xâm phạm lãnh thổ của mình.
— "Trình phu nhân... chúng ta gặp nhau rồi sao?" – Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý.
Trình Hạo ngẩn người: — "Gặp rồi? Hai người gặp nhau khi nào?"
Thẩm Dao run rẩy, cô sợ anh sẽ nói ra chuyện đêm qua. Nhưng Phó Kính Duật chỉ nhếch môi, anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách với Thẩm Dao đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc.
— "Gặp trong mơ chăng?" – Anh cười khẽ, nhưng ánh mắt lại nhìn xoáy vào Thẩm Dao – "Trình tổng thật có phúc khi có một người vợ xinh đẹp thế này. Chỉ tiếc là... anh có vẻ không biết cách 'nâng niu' cô ấy cho lắm."
Nói rồi, anh thản nhiên vươn tay ra, nhưng không phải để bắt tay Trình Hạo, mà là để chỉnh lại một lọn tóc mai của Thẩm Dao đang bị xõa xuống. Hành động này quá mức thân mật, khiến những người xung quanh đều sững sờ.
— "Phó tổng, anh hơi quá trớn rồi đấy!" – Trình Hạo nóng mặt, định kéo Thẩm Dao lùi lại.
Nhưng Phó Kính Duật đã nhanh hơn. Anh cúi xuống, nói nhỏ đủ để chỉ ba người nghe thấy: — "Trình Hạo, đồ đạc của mình thì nên giữ cho kỹ. Bởi vì nếu em ấy cảm thấy lạnh lẽo, em ấy sẽ tự tìm đến nơi ấm áp hơn để trú ẩn đấy."
Ánh mắt anh rơi xuống dưới gấu váy của Thẩm Dao, nơi chiếc lắc chân có gắn định vị vẫn đang âm thầm hoạt động.
Trình Hạo sững người, hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng chưa kịp phản ứng thì Phó Kính Duật đã quay người rời đi. Thẩm Dao đứng đó, toàn thân lạnh toát. Cô biết, lời cảnh báo của Phó Kính Duật không chỉ dành cho Trình Hạo, mà còn dành cho chính cô. Anh đang nhắc nhở cô rằng, dù cô đang đứng cạnh chồng mình, cô vẫn hoàn toàn thuộc về anh.
Buổi tiệc chỉ mới bắt đầu, nhưng Thẩm Dao cảm nhận được bão tố đang kéo đến rất gần.