700 từ
Sáng thứ Sáu, một luồng gió hiếm hoi thổi qua khu vườn, nhưng cái nắng vẫn không hề thuyên giảm. Nhật Nam bước vào biệt thự với tâm trạng nặng nề sau một đêm dài đấu tranh tư tưởng, nhưng anh ngay lập tức bị chặn lại bởi một tiếng reo hò không mấy quen thuộc từ phía phòng khách.
Gia Bảo đang cầm một tờ giấy A4, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng xen lẫn chút ngỡ ngàng. Đó là kết quả bài kiểm tra khảo sát chất lượng giữa mùa hè của trường quốc tế nơi cậu đang theo học. Một con số 8 đỏ chót ở môn Toán và 8.5 ở môn Tâm lý học đại cương – những con số mà trước đây Bảo chưa bao giờ chạm tới.
"Anh xem này!" Bảo chìa tờ giấy ra trước mặt Nam, giọng vẫn còn chút nghênh ngang nhưng không còn sự thù hận. "Ông thầy dạy Toán ở trường suýt nữa thì té ghế. Ông ấy tưởng tôi gian lận, cho đến khi tôi lên bảng giải quyết gọn hơ bài toán xác suất mà anh chỉ hôm nọ."
Diệp Thảo đứng ngay sau đó, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui thực sự – một thứ ánh sáng thuần khiết hiếm hoi không nhuốm màu u sầu. Cô nhìn Nam, và trong một giây, ánh nhìn của họ trao nhau một sự nhẹ nhõm vô bờ. Thành công của Bảo không chỉ là một kết quả học tập; đối với họ, đó là một chiếc "giấy thông hành" hợp pháp, một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo cho sự hiện diện dày đặc của Nam tại ngôi nhà này.
"Thật tuyệt vời, Bảo ạ." Thảo bước tới, đặt tay lên vai con chồng. Lần này, Bảo không né tránh. "Bố con mà biết tin này, chắc chắn ông ấy sẽ rất tự hào. Dì sẽ gọi điện báo cho ông ngay."
"Đừng dì ơi!" Bảo xua tay. "Để lúc ông ấy về rồi tạo bất ngờ. Mà... dì đã hứa rồi đấy. Nếu điểm cao, dì sẽ để tôi đi dã ngoại với đám bạn ở Vũng Tàu hết cuối tuần này, đúng không?"
Thảo nhìn Nam như để hỏi ý kiến, rồi cô mỉm cười gật đầu: "Được, dì giữ lời. Con có thể đi ngay chiều nay."
Khi bóng dáng Gia Bảo cùng chiếc balo to sụ khuất sau cánh cổng sắt, ngôi biệt thự dường như trút bỏ được lớp vỏ bọc cuối cùng. Sự rời đi của Bảo, cộng với sự vắng mặt của ông Lâm, đã tạo ra một khoảng không gian hoàn toàn trống rỗng và tự do.
Thảo quay sang Nam, hơi thở cô có chút dồn dập. "Cảm ơn em, Nam. Nếu không có 'bản hợp đồng' của em, có lẽ căn nhà này đã nổ tung từ lâu rồi."
Nam tiến lại gần, khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn tính bằng milimet. Anh có thể thấy nhịp đập nơi cổ áo lụa của cô. "Đó không chỉ là điểm số của Bảo, Thảo ạ. Đó là lời hứa hẹn của em dành cho chị. Em đã nói sẽ mang mùa hè vào đây, đúng không?"
"Chiều nay... bà Hoa cũng xin về quê có giỗ. Trong nhà sẽ chỉ còn lại mình chị," Thảo thì thầm, đôi mắt cô không còn giấu giếm sự khao khát.
Nam nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng cháy bỏng lên lòng bàn tay. "Vậy thì chiều nay không có giáo trình, không có bài tập. Chỉ có em và chị."
Lời hứa hẹn về một buổi tối ăn mừng thành công của Bảo thực chất đã biến thành một lời hẹn ước cho cuộc dấn thân vào vùng cấm. Họ đang đứng ở ranh giới của Phần I – Những ngày nắng chói. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, mọi chướng ngại vật đã được dọn sạch. Mùa hè của họ giờ đây chính thức bước vào giai đoạn rực rỡ và nguy hiểm nhất, nơi mà ánh đèn vàng sẽ không còn chỉ soi sáng những trang sách, mà sẽ chứng kiến sự tan chảy hoàn toàn của hai linh hồn cô độc.