MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi 13 TuổiChương 265: Sơn vũ dục đến (9)

Vương Phi 13 Tuổi

Chương 265: Sơn vũ dục đến (9)

466 từ · ~3 phút đọc

Phỉ Thành Liệt vừa nghe, hai hàm răng nghiến chặt, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, giữa một mảnh tĩnh lặng, chỉ có vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc.

Hít thở sâu vài lần, Phỉ Thành Liệt đột nhiên vỗ bàn ngồi xuống, trên mặt khôi phục trầm tĩnh, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Triệt nói : “Ngươi bảo ta đến rốt cuộc là có chuyện gì?”

Hôm nay, lúc tối, đúng lúc hắn không biết xử lí tình trạng của Phỉ Nghiêm như thế nào, thì trên tảng đá chắn cửa cư nhiên mạc danh kì diệu (khó hiểu, không thể lí giải) xuất hiện một phong thư.

Phong thư nói rõ chuyện Phỉ Nghiêm dùng một chút Phật Lạc Hoa, chẳng những không tốt lên, ngược lại lại biến thành bộ dạng khó hiểu.

Phật Lạc Hoa, Phật Lạc Hoa cái gì, đó hoàn toàn là giả, là giả.

“Sảng khoái.” Hiên Viên Triệt thấy vậy lạnh lùng cười : “Đây mới là phong phạm của Tây Hán hán chủ.”

“Hãy bớt sàm ngôn đi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, nói.” Phỉ Thành Liệt sắc mặt xanh đến không thể xanh hơn.

Lăn lộn trên triều đình lâu như vậy, cũng không phải kẻ không hiểu chuyện, hắn cùng hắc tiểu tử này không thù không oán. Đây rõ rành là tính kế hắn, tuyệt đối sẽ không để hắn nhàn tản như vây. Chắc chắn là có chuyện gì bọn họ làm không được, phải nhờ hắn ra mặt.

Nhưng mà, nếu hắn biết, người đối diện hắn là người có huyết cừu (cừu : thù hằn) với hắn – Hiên Viên Triệt, không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào.

Hơi vặn vẹo thân mình, Hiên Viên Triệt thực nhàn nhã châm cho mình một chén trà, nhẹ nhành uống một ngụm, chậm rãi nói : “Sớm nên nói thẳng ra như vậy. Tốt. Ta cũng không dài dòng với ngươi, ngươi lấy Bản đồ Tam quốc đến cho ta, ta sẽ tha cho Phỉ Nghiêm một mạng.”

“Cái gì?” Phỉ Thành Liệt vừa nghe Hiên Viên Triệt nói xong, sắc mặt đại biến, đứng bật dậy.

“Ngươi rốt cuộc là ai? Thiên Thần? Trần quốc? Triệu quốc? Ngươi là người của ai?” Sắc mặt Phỉ Thành Liệt toàn bộ vặn vẹo.

Đây đã không còn là ân oán cá nhân, đây là bảo hắn bán đứng quốc gia, bảo hắn làm gian tế.

Hiên Viên Triệt liếc mắt nhìn Phỉ Thành Liệt một cái, lạnh lùng hừ một tiếng : “Xem ra Hán chủ ẩn cư trong Tây Hán vài năm, đầu óc đã bị rỉ sắt hết rồi.”

Bị Hiên Viên Triệt châm chọc, Phỉ Thành Liệt không khỏi cắn chặt răng, chậm rãi ngồi xuống.